Buôn hoa Tết lỗ đậm vì khách mặc cả cặp vạn thọ 180 nghìn xuống 120 vẫn không bán
Tết mấy năm trước, tôi từng bỏ ra 150 triệu đồng để buôn hoa Tết. Bán trong 14 ngày, từ rằm tháng Chạp. Hoa đủ loại, từ bình dân đến nhỉnh hơn một chút. Tôi cứ tưởng đâu dễ ăn lắm, ai ngờ đó là một trong những thương vụ khiến tôi ám ảnh đến giờ.
Năm đó hoa ế thê thảm vì quá nhiều người bán. Ra đường ngày giáp Tết, hoa phủ kín vỉa hè, bãi đất trống, góc chợ, đầu hẻm. Ai cũng nghĩ vài chậu hoa ngày Tết là món dễ bán, nhưng càng nhiều người nghĩ vậy thì thị trường càng nhanh bão hòa.
Người buôn hoa nào cũng giống nhau ở một điểm phải tranh thủ lấy hoa sớm. Lấy sớm thì giá gốc đã cao, chưa kể tiền vận chuyển, tiền thuê chỗ bán, tiền công người phụ. Đến lúc hoa nở bung trước Tết, coi như cầm chắc rủi ro trong tay.
Khách thì khác, họ đi xem hoa từ rất sớm, hỏi giá, trả giá, nhưng không mua. Họ chờ. Chờ đến 27, 28, 29 Tết thời điểm người bán bắt đầu sốt ruột. Khi đó, câu cửa miệng quen thuộc là: "Giờ không bán, mai mốt còn rẻ nữa".
Đến ngày 27 Tết năm đó, khách bắt đầu trả giá cặp vạn thọ tôi để giá 180 nghìn xuống còn 120 nghìn. Tôi chấp niệm nên tôi không bán. Kết quả là sau đó tôi còn dư mấy chục cặp vạn thọ, chưa kể nhiều loại hoa khác. Đến sáng 29 Tết thì hoảng hồn bán tháo nhưng vẫn ế.
Năm đó vì quá mệt mỏi, ở ngoài đường suốt hai tuần liền nên qua Tết tôi mới tính toán lại chi phí và tôi lỗ khoảng 60 triệu đồng. Chưa kể cảm giác bất lực khi nhìn hoa héo dần, gãy, rụng, dập nát sau mỗi ngày trôi qua.
Nói chung, hoa là thứ càng gần Tết càng rẻ, càng gần Tết càng đáng sợ với người bán. Tôi không có ý trách người mua, mua được rẻ là tâm lý rất bình thường. Nhưng cũng nên nói thẳng là buôn hoa Tết, người bán gánh rủi ro lớn hơn rất nhiều so với những gì người mua nhìn thấy.
Hoa lấy về sớm thì nở sớm. Vận chuyển xa thì dễ gãy, rụng. Trời nắng hay mưa bất thường (mấy năm gần đây hay có mưa trái mùa tháng Chạp) là coi như mất kiểm soát, khóc ròng.
Nhìn chung, buôn hoa Tết là cuộc chơi nhiều rủi ro, không dành cho người thiếu vốn, thiếu kinh nghiệm và... thiếu cả sự tỉnh táo trước tâm lý thị trường. Còn với người mua, nếu có trả giá thì nên "chém" nhẹ tay, vì mấy chục nghìn vẫn là con số lớn với những người ăn uống ngoài đường, ngủ ở vỉa hè suốt mấy tuần vào dịp cuối năm.
Đọc bài viết gốc tại đây