Nhà 5 anh chị em nhưng con gái phải 'gánh' cha mẹ
Gia đình tôi có năm anh chị em: ba gái, hai trai. Nhìn từ bên ngoài, nhiều người sẽ nghĩ nhà đông con thì việc chăm sóc cha mẹ lúc về già sẽ được san sẻ. Nhưng thực tế lại khác. Gánh nặng gia đình, từ kinh tế đến chăm sóc cha mẹ, phần lớn vẫn đặt lên vai những người con gái như chúng tôi.
Tôi từng nghe rất nhiều lập luận theo kiểu: "Đẻ nhiều thì có người lo", "đông con sau này đỡ khổ"... Nhưng trải nghiệm của tôi cho thấy, số lượng con cái không quyết định việc cha mẹ có nhàn hay không, mà quan trọng là lựa chọn và sự chuẩn bị của chính cha mẹ ngay từ đầu. Không phải đẻ nhiều là nhẹ gánh, cũng không phải đẻ ít là gánh nặng. Một gia đình chỉ có một con nhưng cha mẹ có quỹ dự phòng cho con, có tiền dưỡng già, thì mọi thứ lại rất khác.
Điều khiến tôi day dứt nhất không phải là trách nhiệm, mà là cảm giác bất công. Khi cha mẹ chưa từng tự lo được cuộc sống của mình, nhưng đến lúc khó khăn lại mặc nhiên đổ tất cả lên đầu con cái, như thể đó là nghĩa vụ hiển nhiên. Tôi chấp nhận số phận của mình, không phải vì tôi không có lựa chọn, mà vì tôi được giáo dục như vậy. Làm khác đi, tôi không yên với lương tâm. Cái gọi là "đạo hiếu" đã giữ chân tôi suốt những năm tháng đáng lẽ phải được tự do xông pha, tìm kiếm cơ hội cho riêng mình.
Nhưng tôi không muốn vòng lặp đó tiếp tục với con tôi.
>> 7 năm qua tôi không dám sinh thêm con
Tôi vẫn quyết định chỉ sinh một con, và cố gắng hết sức để có khoản dự phòng cho con, cũng như cho tuổi già của chính mình. Tôi hiểu rằng không ai chắc chắn sẽ luôn tự lo được cho bản thân đến cuối đời, nhưng dù có ngày đó, tôi cũng không muốn níu chân con. Tôi đã quá hiểu cảm giác bị níu lại bởi gánh nặng gia đình - khi cái tuổi đáng lẽ phải dấn thân thì lại bị trói buộc bởi hai chữ "bổn phận".
Tôi sẽ dạy con tôi đối mặt với cô đơn. Cô đơn, nhiều khi không đáng sợ. Gánh nặng mới là thứ đáng sợ nhất. Như cách nhiều người trẻ không lập gia đình hiện nay vẫn hay nói đùa: "Về già thì ngồi ngoài cửa, chờ mẹ đến đón, như hồi bé chờ mẹ đi chợ về". Đó không hẳn là nỗi sợ cô độc, mà là mong muốn được giải thoát khỏi những ràng buộc vô hình.
Và tôi sẽ nói với con rằng: "Mẹ đưa con đến thế giới này không phải để con trả ơn hay gánh vác cuộc đời mẹ. Mẹ đưa con đến để con khám phá, tận hưởng vẻ đẹp của cuộc sống, cảm nhận đầy đủ mọi cung bậc cảm xúc của loài người, và nắm bắt tất cả những cơ hội trải nghiệm. Khi nào con mệt rồi, nhớ mẹ rồi, muốn mẹ đến đón, thì cứ ngồi chờ. Như những ngày con còn nhỏ, ngồi ở cổng trường chờ mẹ đến đón về nhà".
Đó là cách tôi chọn làm cha mẹ - để yêu thương, chứ không tạo thêm gánh nặng cho con.
Đọc bài viết gốc tại đây