Im lặng kết thúc mối tình sâu sắc tưởng sẽ là mãi mãi
Đây là lá thư từ biệt em viết cho anh mà chắc chắn anh sẽ không bao giờ đọc được. Em nghĩ chúng ta sẽ chỉ lẳng lặng rút lui thôi. Anh không nhắn cho em và em cũng không nhắn cho anh nữa. Sau vài ngày, em sẽ xóa thông tin liên hệ của anh và thế là chúng ta kết thúc, chấm dứt một mối liên hệ mà em từng tưởng rằng sẽ vô cùng sâu sắc, sẽ là mãi mãi. Anh biết không, em chưa từng yêu đương trước đây. Tất nhiên là cảm xúc thích một ai đó thì em biết nhưng cũng chỉ ở mức thoáng qua mà thôi. Em có những mối bận tâm khác suốt thời tuổi trẻ.
Ở độ tuổi đôi mươi, em loay hoay tìm kiếm lẽ sống, niềm tin và lý tưởng. Em đã luôn "già cỗi" từ lúc còn là một cô bé. Nhưng rồi cái gì phải đến cũng đến, em phá tan được bức tường dày đặc của cái gọi là chân lý. Em thấy mình trẻ lại, tự do và yêu đời, sống như chưa từng được sống. Với tâm thế mới, lần đầu tiên trong đời em nghĩ về một người bạn đồng hành thay vì những con đường đơn độc trước đây. Và đó là lúc anh xuất hiện. Em đã nghĩ anh là người đó, là món quà mà Thượng đế dành tặng cho em. Dù chúng ta có đôi chút khác biệt nhưng với em đó lại là những khác biệt cần thiết.
Em trẻ con, mơ mộng, nóng tính và có phần vội vàng; anh có mục tiêu rõ ràng, điềm tĩnh và vững chãi. Với em, anh như một cái cây lớn, một điểm tựa an toàn để trở về. Chúng ta có cùng suy nghĩ, lối sống, cùng nhiều sở thích. Anh hiểu được cách nói chuyện "điên khùng" của em nữa. Và anh biết không, anh giống gần như hoàn toàn mô tả trong lá số tử vi của em, ở cung nào thì chắc anh hiểu. Nhưng rồi chúng ta dần xa cách. Em không biết lý do từ đâu nhưng nó cứ thế thôi. Em không phải là anh để hiểu suy nghĩ của anh. Em luôn thích sự rõ ràng, em đã muốn hỏi anh nhưng rồi lại thôi, hỏi để làm gì, lại làm khó cho nhau. Em chọn tôn trọng sự im lặng đó.
Rồi khi đã buông anh xuống, em quay về với chính mình. Em chợt nghĩ: thật ra cái mình thích là gì? Là anh như chính anh hay là những kỳ vọng, ảo tưởng về một hình bóng đã được định hình sẵn? Em sẽ chăm chăm vào những gì ở anh phù hợp với hình bóng đó và cố tình lờ đi những khác biệt. Em nuối tiếc anh hay chỉ là tiếc một người có thể cùng em chuyện trò? Nếu lúc đó người xuất hiện không phải là anh mà là một người khác thì sao? Em quý mến anh hay đang quý niềm hạnh phúc sau những ngày đơn độc của chính mình? Em đã có câu trả lời cho mình. Tất cả những gì trong em lúc này là lòng biết ơn của em dành cho anh.
Em biết ơn anh đã xuất hiện, đã là một bài học mà em phải trải qua. Em mong những điều tốt đẹp nhất sẽ đến với anh. Tạm biệt.
Tuyết Nhung
Đọc bài viết gốc tại đây