N
Tin Tức Tổng Hợp
Source Logo

Ba tôi 30 năm khổ sở đòi nợ em trai hai chỉ vàng

Mẹ đang mang bầu, nhưng ba tôi vẫn nhất quyết đưa toàn bộ tài sản của gia đình là hai chỉ vàng cho em trai vào Sài Gòn lập nghiệp.

Đọc bài viết "Vợ tăng xông vì tôi muốn giúp em gái trả nợ 100 triệu" tôi thấy hình ảnh của chính gia đình mình. Tôi vẫn luôn nghĩ chuyện tiền bạc trong gia đình là thứ khó nói đúng - sai nhất. Có những việc nhìn từ bên ngoài thì rất rõ ràng, nhưng khi rơi vào hoàn cảnh của mình, mọi thứ lại trở nên rối rắm.

Năm 1990, khi tôi mới vài tuổi và mẹ đang mang bầu em trai tôi, ba đã quyết định đưa toàn bộ tài sản của gia đình lúc đó cho chú Tám mang vào Sài Gòn lập nghiệp. Tài sản ấy chỉ vỏn vẹn hai chỉ vàng, nhưng ở thời điểm đó, đó gần như là tất cả những gì ba mẹ tôi có.

Để hình dung giá trị của một chỉ vàng thời đó, chỉ cần biết rằng ba tôi từng mua được 1.000 m2 đất mặt tiền ở quê chỉ với một chỉ vàng. Mảnh đất đến giờ gia đình tôi vẫn đang sống trên đó.

Mẹ tôi lúc ấy sắp sinh. Bà quỳ xuống khóc lóc van xin ba tôi giữ lại một chỉ vàng phòng thân, nhỡ khi sinh nở cần tiền xoay xở. Nhưng ba tôi vẫn nhất quyết đưa hết cho chú. Ông tin em trai mình vào Sài Gòn làm ăn sẽ đổi đời, sau này có điều kiện thì giúp lại gia đình.

>> Khổ sở đòi nợ bạn thân 48 triệu đồng trước Tết

Sau khi vào Sài Gòn, chú tôi làm ăn rất khá. Nhiều năm trôi qua, chú ngày càng giàu có: nhà cửa ở thành phố cũng vài căn, mỗi căn đều tính bằng tiền tỷ. Dưới quê, đất đai và tài sản của chú cũng không ít. Nhưng hai chỉ vàng ngày ấy thì vợ chú nhất quyết không chịu trả cho ba mẹ tôi.

Ba tôi vì chuyện đó mà nặng trong lòng suốt nhiều năm. Mỗi lần gặp chú là ba lại trách móc, nói chú vô ơn. Mãi đến vài năm trước, khi ba tôi bệnh nặng, chú mới lén đưa riêng cho ba hai chỉ vàng - đúng bằng số vàng đã mượn ngày trước. Chú nói đó là tiền trả lại, nhưng nhờ ba đừng nói cho vợ chú biết.

Câu chuyện đó khiến tôi nghĩ rất nhiều về chuyện tiền bạc giữa người thân. Bây giờ đến lượt tôi rơi vào tình huống khó xử. Em trai đang nợ tôi gần 100 triệu đồng, và thực tế thì khả năng nó trả được cũng rất thấp. Tôi không muốn lặp lại câu chuyện của ba mình - cho đi rồi sau này lại mang cảm giác ấm ức. Nhưng nói thật, vì tình thân, tôi cũng không thể làm khác, nhất là khi đó là đứa em trai duy nhất của mình.

Nhiều người bảo chuyện tiền bạc nên rõ ràng, nhưng khi người đứng ở giữa là anh em ruột thịt thì mọi lý lẽ đều trở nên mềm đi.

Đôi khi tôi tự hỏi: trong chuyện tiền bạc giữa người thân, rốt cuộc có tồn tại một câu trả lời đúng - sai thật sự hay không?

Hay cuối cùng, mỗi người chỉ đang cố lựa chọn cách ít khiến mình day dứt nhất mà thôi.

TS

Đọc bài viết gốc tại đây