Chồng vô tư về quê ăn Tết, để tôi mang bầu sắp sinh ở nhà một mình
Có những ngày giáp Tết, người ta háo hức đếm ngược từng ngày để được sum vầy. Còn tôi, lại đếm từng cơn gò, từng nhịp thở nặng nề vì bụng bầu to vượt mặt, trong căn nhà chỉ có một mình. Tôi không trách chồng vì anh là người có hiếu. Từ ngày cưới nhau, anh luôn cố gắng chu toàn với hai bên nội ngoại. Với bố mẹ tôi, anh chưa từng thiếu lễ nghĩa.
Tôi luôn ủng hộ điều đó, thậm chí còn tự hào vì lấy được người đàn ông biết nghĩ cho gia đình. Nhưng có lẽ, tôi chưa bao giờ nghĩ sẽ có một cái Tết mà anh vô tư xách vali về quê, để lại vợ bầu sắp sinh một mình giữa thành phố. Anh nói Tết là phải về với bố mẹ. Tôi hiểu nhưng tôi cũng đang mang trong mình giọt máu của anh, tôi cũng là gia đình của anh. Đứa con này đâu chỉ là trách nhiệm của riêng tôi.
Bầu vượt mặt, đi lại khó khăn, đêm ngủ chập chờn vì lo lắng. Chỉ cần một cơn đau bất chợt, tôi cũng không biết phải tự xoay xở thế nào. Tôi không cần anh phải làm điều gì lớn lao, chỉ cần anh ở cạnh, để nếu có chuyện gì, tôi không phải đối mặt một mình. Tôi không ghen tị với tình cảm anh dành cho bố mẹ, chỉ chạnh lòng vì trong sự ưu tiên ấy, mẹ con tôi dường như đứng sau cùng. Làm dâu có thể thiệt thòi nhưng làm vợ, làm mẹ tương lai mà phải tự lo an nguy cho mình trong những ngày cận sinh, cảm giác đó vừa tủi thân vừa hụt hẫng.
Tết vốn là đoàn viên, nhưng Tết năm nay dạy tôi một bài học về vị trí của mình trong gia đình này. Có lẽ sau này, khi con lớn lên, tôi sẽ dạy con rằng: Hiếu với cha mẹ là điều đáng quý nhưng bạn đời cũng là gia đình. Khi đã chọn nhau thì trong những thời khắc mong manh nhất, không ai được phép bỏ ai lại phía sau. Tôi vẫn mong chồng hiểu ra.
Thu Huệ
Đọc bài viết gốc tại đây