Chúc Tết 'sức khỏe dồi dào' nhưng ép nhau cạn chén rượu, bia
Tết năm nào tôi cũng đi chúc Tết họ hàng từ sáng mùng Một đến tận mùng Ba, từ nhà nội, nhà ngoại, cô dì chú bác, đến bạn bè thân thiết. Cứ mỗi lần bước vào một nhà, câu đầu tiên tôi nghe gần như giống hệt nhau: "Chúc năm mới sức khỏe dồi dào nhé!". Người lớn bắt tay, vỗ vai, cười nói rôm rả. Nhưng chỉ vài phút sau, trên bàn đã bày sẵn rượu, bia, và nâng ly "lấy may đầu năm". Tôi không hiểu sao hai điều ấy lại luôn đi cùng nhau?
Tôi không phải người ghét không khí ngày Tết. Tôi thích mùi nhang trầm, thích tiếng cười nói sum vầy, thích cảm giác mọi người gác lại lo toan để ngồi cạnh nhau. Nhưng mỗi lần nhìn những chiếc ly đầy ắp bia, rượu, tôi lại thấy lấn cấn. Người ta chúc nhau sức khỏe, nhưng lại ép nhau uống thứ mà ai cũng biết là chẳng tốt lành gì.
Có năm, tôi chứng kiến chú họ mình, vốn có tiền sử huyết áp cao, vẫn bị anh em "động viên" uống hết ly này đến ly khác. Hôm đó, chú phải về sớm vì chóng mặt. Câu chúc sức khỏe dường như tan theo men rượu. Từ đó, tôi quyết định thay đổi: nhà tôi ngày Tết chỉ mời nước chè hoặc nước lọc. Ban đầu, nhiều người ngạc nhiên. Tôi chỉ cười, rót tách trà nóng mời khách, nói rằng "muốn giữ cái đầu tỉnh táo để trò chuyện cho trọn vẹn".
>> Tôi phát sợ 3 người uống 10 lít bia kèm đĩa lạc luộc
Thật ra, tôi nhận ra khi không có men say chen vào, người ta nói với nhau chậm hơn, nghe nhau kỹ hơn. Tôi nhớ có lần, bác tôi ngồi nhấp ngụm trà, kể về thời còn nghèo khó, cả nhà quây quần bên nồi bánh chưng. Câu chuyện kéo dài gần một giờ, không ai bị cắt ngang bởi tiếng cụng ly ồn ào. Tôi thấy đó mới là "men" của Tết, của ký ức và sự gắn kết.
Tôi không phản đối chuyện uống rượu bia ngày Tết, nếu đó là lựa chọn tự nguyện và có chừng mực. Nhưng tôi thấy buồn khi việc nâng ly trở thành một nghi thức bắt buộc, đến mức không ai dám từ chối. Sức khỏe không chỉ là lời chúc xã giao. Nó là thứ chúng ta thật sự cần, nhất là khi tuổi tác của cha mẹ, của những người thân yêu ngày một nhiều thêm.
Có người bảo tôi "khác người". Có thể đúng. Nhưng tôi muốn mình đủ tỉnh táo để nhớ đã nói gì, với ai? Vì thế, nếu đến nhà tôi ngày Tết, khách sẽ chỉ được mời một chén trà nóng hoặc ly nước lọc. Không ồn ào, không ép buộc. Chúng tôi vẫn có thể chúc nhau sức khỏe, nhưng không chỉ là lời chúc xã giao đầu môi.
Đọc bài viết gốc tại đây