Tôi đã chia tay bạn trai chưa từng tặng món quà nào suốt hai năm yêu
Hôm nay, khi đọc bài "Yêu nhau 4 năm nhưng bạn trai chưa từng chủ động trả tiền hay tặng quà 8/3", tôi thấy được sự đồng cảm sâu sắc. Vì tôi mới chia tay bạn trai sau 2 năm yêu, cũng vì anh chưa bao giờ mua tặng tôi bất cứ món quà nhỏ gì, dù tôi chỉ ao ước anh tặng tôi một bông hoa thôi. Tôi và anh cùng hoàn cảnh đổ vỡ, cùng trình độ, điều kiện kinh tế ngang nhau, thu nhập cũng ngang nhau, ngoại hình khá tương xứng. Nói vậy để mọi người hiểu tôi không hề trèo cao, không kém cỏi để phải hạ mình cầu xin tình yêu của anh hay tôi ham yêu "hồng hài nhi".
Trong hai năm yêu anh, tôi chưa bao giờ đòi hỏi bất kỳ vật chất nào từ anh, vì tính tôi rất tự trọng. Nhưng những dịp lễ như 20/10, 14/2, 8/3, sinh nhật và cả những ngày thường suốt hai năm yêu, tôi khao khát biết bao anh sẽ tặng tôi dù chỉ một bông hoa hay một chiếc áo phông thôi, chắc tôi sẽ hạnh phúc và trân trọng lắm nhưng tuyệt nhiên không có gì hết, không một thứ gì hết. Tôi không phải người coi trọng vật chất hay thiếu thốn. Tôi dư thừa vật chất, nhà xe có đủ, tiết kiệm tiền tỷ luôn sẵn, có thể tự mua tặng mình bất cứ món quà nào mình muốn một cách dễ dàng.
Những ngày lễ đó, tôi nhận được rất nhiều quà từ bạn bè, đối tác... nhưng không có gì từ anh. Điều đó làm tôi thấy tủi thân vô cùng. Khi đi chơi, tôi vẫn chia sẻ chi phí và cũng từng tặng quà anh. Tôi yêu anh xuất phát hoàn toàn từ tình cảm chân thành, thực sự muốn gắn bó cùng anh bởi cảm giác bên anh rất dịu dàng và ấm áp. Cũng có lẽ vì tôi đã cô đơn quá lâu nên khi gặp một người đàn ông khiến mình có cảm xúc, tôi đã lụy anh nhiều hơn. Điều kiện của anh không thiếu, nhà xe đủ cả, công việc ổn. Anh hiền lành, hiểu biết, không rượu chè cờ bạc, chăm chỉ làm việc.
Nếu chỉ nhìn bề ngoài như thế, lẽ ra tôi đã yêu được một người hoàn hảo rồi, còn phải đòi hỏi gì thêm? Nhưng việc anh chưa từng tặng tôi bất cứ thứ gì làm tôi cảm thấy mình thật rẻ rúng, không được trân trọng. Không phải vì tiền hay quà, mà bởi tôi ước ao ở anh một chút chân thành, một chút thật lòng quan tâm, một vật kỷ niệm nhỏ để tôi nâng niu. Nếu đó là một bông hoa, tôi sẽ ép khô để giữ thật lâu. Tôi tổn thương sâu sắc khi hết ngày này tháng khác mong chờ một sự chân thành từ anh, thấy mình không có giá trị gì trong mắt anh.
Tôi chủ động nói lời chia tay anh mà lòng đau nhói. Tôi biết ở tuổi này, rất khó để trái tim mình lại rung động, để tìm cảm giác như thế ở một người khác nữa. Nhưng tôi không thể chịu đựng thêm cảm giác mình không được trân trọng. Tôi buông tay không phải vì có một ai khác, mà vì tôi thấy thà một mình và tự chiều chuộng bản thân còn hơn mãi trông đợi vào sự ban phát tình cảm của anh trong tuyệt vọng.
Một tháng qua, tôi rất đau khổ vì anh không có động thái níu kéo gì, im lặng hoàn toàn. Tôi biết đúng là anh không hề yêu mình thực sự. Rất nhiều lần tôi yếu lòng, rất nhớ anh, rất mong một động thái níu kéo từ anh. Tôi khổ sở vì bản thân lại yếu đuối trong tình cảm như thế. Nhưng tôi vẫn cố gắng giữ sự cứng cỏi để nhất định không liên lạc, để có thể bước tiếp mà không lụy anh nữa. Tôi chấp nhận việc anh không hề yêu mình và nhìn thẳng vào đó. Thời gian tới, tôi sẽ chữa lành bản thân, tự chiều chuộng mình, tìm niềm hạnh phúc từ công việc và bạn bè, người thân xung quanh. Tôi sẽ hạnh phúc dù một mình, còn hơn ở trong mối quan hệ mà luôn cảm thấy mình không được trân trọng.
Thu Ngọc
Đọc bài viết gốc tại đây