N
Tin Tức Tổng Hợp
Source Logo

Con trai trách tôi gửi tiết kiệm 2 tỷ thay vì chia thừa kế sớm

'Bố giữ tiền như vậy chỉ an toàn ngắn hạn, chứ không phải chiến lược tài chính trọn đời', con tôi muốn được 'ứng trước' thừa kế để đầu tư.

Tôi năm nay 56 tuổi. Cách đây vài tháng, tôi vừa đáo hạn sổ tiết kiệm hai tỷ đồng - số tiền tôi dành dụm gần như cả đời làm việc. Tôi quyết định gửi lại ngân hàng, chia thành nhiều kỳ hạn khác nhau cho "chắc ăn". Vậy mà con trai tôi, 28 tuổi, lại trách: "Bố giữ tiền như vậy thì chỉ đủ an toàn ngắn hạn thôi. Đó không phải chiến lược tài chính trọn đời".

Con đề nghị tôi cho nó "ứng trước" một phần thừa kế để đầu tư. Theo lời con, tiền gửi ngân hàng chỉ giữ giá trị tương đối, trong khi lạm phát, giá nhà, giá y tế, chi phí sinh hoạt đều tăng từng năm. "Nếu không có tài sản sinh lời hay kế hoạch tăng trưởng dài hạn, về già bố vẫn phải phụ thuộc con cái dù không muốn", con nói thẳng.

Thú thật, tôi sinh ra trong một gia đình không có nền tảng kinh tế. Tuổi trẻ của tôi gắn với những năm tháng chắt chiu từng đồng. Tôi từng chứng kiến bố mẹ vay mượn khắp nơi vì một lần làm ăn thua lỗ. Cảm giác mất trắng khi đó ám ảnh tôi đến tận bây giờ. Với tôi, số tiền kia là để lo cho tuổi già, để đổi lấy cảm giác an tâm khi biết rằng nếu ốm đau, tôi không phải ngửa tay xin ai. Tôi không giàu, chỉ là không muốn mình trở thành gánh nặng của con cái. Còn căn nhà đang ở hiện tại, tôi định để lại cho con sau khi mình yên nghỉ.

>> Làm việc bán mạng tuổi 40 vì hai nhà thừa kế cho con vào đời

Con trai tôi thuộc thế hệ khác. Nó quen với khởi nghiệp, chứng khoán, bất động sản, quỹ mở, thậm chí cả tiền số. Nó nói về "dòng tiền", "đa dạng hóa tài sản", "lợi suất kép" như thể đó là điều hiển nhiên. Nó bảo nếu tôi để tiền yên trong ngân hàng 10-15 năm nữa, giá trị thực sẽ giảm đi vì trượt giá: "Tiết kiệm chỉ giúp không nghèo sớm, nhưng đầu tư đúng cách mới đảm bảo không nghèo khi về già".

Tôi hiểu lập luận đó không sai. Nhưng tôi cũng sợ. Tôi từng thấy bạn bè lao vào đầu tư theo lời môi giới rồi mất gần hết tiền. Có người về hưu vẫn phải đi làm lại vì trót dồn hết tiền vào một dự án "lợi nhuận cao". Tôi không đủ kiến thức và cũng không còn nhiều thời gian để "làm lại từ đầu" nếu có rủi ro.

Tôi không phản đối đầu tư. Tôi chỉ sợ đặt cược toàn bộ sự bình yên cuối đời vào điều mình chưa hiểu đủ. Có thể tôi không hoàn toàn đúng. Cũng có thể con tôi không hoàn toàn sai. Liệu tôi có đang quá bảo thủ không? Tôi cần cảm giác kiểm soát được rủi ro, thay vì phó mặc cho may rủi hay cho cả sự tự tin của con. Nhưng câu hỏi của con vẫn khiến tôi trăn trở: liệu tôi đang bảo vệ tương lai của mình và con, hay đang tự giới hạn nó?

Khải

Đọc bài viết gốc tại đây