'Khổ nhục kế' trị hàng xóm để xe máy lấn chiếm ngõ chung
Nhà tôi nằm trong một con ngõ không rộng lắm, chỉ đủ cho xe máy đi lại, hai bên là dãy nhà san sát. Ở đây, lâu nay tồn tại một thói quen: ai đi về trước thì dựng xe trước cửa, lấn qua ranh giới nhà bên cạnh một chút cũng không sao, miễn là còn chỗ đi lại. Nhưng tôi lại thấy rất khó chịu vì hành động này.
Nhà hàng xóm sát nhà tôi có bốn chiếc xe máy. Ban ngày, họ thường để hết xe ngoài ngõ, phía trước nhà để tiện đi lại. Mỗi lần như vậy, xe máy nhà họ xếp kín trước cửa, rồi tràn sang phần trước cửa nhà tôi. Có hôm tôi đi làm về, muốn dắt xe vào mà phải chờ họ ra dời đi bớt. Thậm chí có lần cửa nhà tôi bị che gần nửa, nhìn rất khó chịu.
Tôi góp ý nhẹ nhàng rằng nếu để xe thì cố gắng gọn trong phần trước cửa nhà mình, đừng lấn sang nhà tôi. Không ngờ câu nói đó lại khiến mọi chuyện căng thẳng. Họ cho rằng tôi "khó tính", rằng "trong ngõ ai cũng để xe như vậy, có gì đâu mà làm lớn chuyện", "ngõ chung chứ có phải của riêng anh đâu".
Đúng, ngõ là không gian chung. Nhưng không gian chung không có nghĩa là ai muốn chiếm thêm bao nhiêu cũng được. Phần trước cửa mỗi nhà tuy không có hàng rào phân cách, nhưng đó là khoảng tối thiểu để sinh hoạt, để ra vào thuận tiện. Nếu ai cũng mặc nhiên xem việc để xe lấn sang cửa nhà khác là bình thường, thì ranh giới tôn trọng lẫn nhau nằm ở đâu?
>> Lắp cửa sắt mở xoay ra hành lang chung cư nhưng nghĩ mình không sai
Từ sau lần tôi không đồng ý cho để xe lấn sang, quan hệ hai nhà gần như "không đội trời chung". Họ gặp tôi cũng không chào hỏi. Có hôm, họ cố tình dựng xe sát hơn vào cửa nhà tôi, như một cách thách thức. Tôi lại phải nhắc, và vòng luẩn quẩn khó chịu cứ thế tiếp diễn.
Cuối cùng, tôi phải dùng "khổ nhục kế" để đối phó lại họ. Tôi đặt một chậu cây sát mép ranh giới trước cửa nhà mình, vừa để đánh dấu, vừa để họ không thể dựng xe lấn sang nữa. Thú thực, tôi cũng không thích cách làm đó. Nó khiến tôi cảm giác mình cũng đang tham gia vào một cuộc "giữ đất" rất trẻ con. Nhưng nếu tôi im lặng, cửa nhà tôi sẽ tiếp tục bị xem như phần dư ra để người khác lấn chiếm. Sau một thời gian nữa, nếu họ hình thành ý thức hơn, có lẽ tôi cũng sẽ dẹp chậu cây đi.
Thú thật, tôi cũng mệt mỏi. Chỉ vì vài mét vuông trước cửa mà hàng xóm nhìn nhau bằng ánh mắt căng thẳng. Nhưng nếu tôi im lặng, tôi sẽ phải chấp nhận việc cửa nhà mình thường xuyên bị "mượn tạm". Tôi thấy lạ là hành vi lấn chiếm không gian chung như để xe trước cửa trong ngõ đang được nhiều người xem là chuyện bình thường. Chính vì nó quá quen thuộc nên khi ai đó lên tiếng, người đó lại bị coi là khác thường.
Tôi không muốn hơn thua với hàng xóm. Tôi chỉ mong một nguyên tắc đơn giản: tôn trọng phần không gian tối thiểu của nhau. Sống trong ngõ nhỏ vốn đã chật chội, nếu mỗi người không tự ý thức giữ ranh giới, thì sự bức bối không chỉ nằm ở chỗ để xe, mà còn nằm trong chính mối quan hệ láng giềng mỗi ngày.
Đọc bài viết gốc tại đây