Tôi sợ đồng nghiệp giành trả tiền ăn sáng
Tôi không chắc mình có phải người sống lập dị hay không, ít nhất đó là cách nhiều đồng nghiệp nhìn về tôi. Họ nói tôi khép kín, khó gần, khó hòa đồng. Lý do chỉ vì trong những chuyện rất nhỏ, tôi luôn giữ cho mình một ranh giới rõ ràng, nhất là chuyện tiền nong và các mối quan hệ nơi công sở.
Tôi có một nguyên tắc gần như không thay đổi: mỗi khi đi ăn sáng, tôi không bao giờ để người khác trả tiền hộ mình. Dù chỉ là bát phở, ly cà phê hay gói xôi vài chục nghìn đồng, tôi cũng thấy không thoải mái nếu mang nợ người khác. Nhiều người bảo tôi "nghĩ nhiều quá", rằng "đồng nghiệp mời nhau bữa sáng là chuyện bình thường, có gì đâu mà từ chối".
Nhưng với tôi, trên đời này hiếm có thứ gì hoàn toàn miễn phí. Hôm nay người ta trả giúp mình một bữa ăn, ngày mai biết đâu mình lại phải trả bằng một sự nể nang, một lần khó từ chối, hay một món nợ vô hình trong lòng. Vì thế, thay vì chọn quán ăn sáng gần cơ quan, tôi chấp nhận đi xa hơn một chút để tránh gặp đồng nghiệp.
Tôi không muốn rơi vào cảnh ngồi ăn mà cứ thấp thỏm xem ai bước vào, rồi lại nghe câu quen thuộc: "Ăn đi, để tôi trả". Nghe thì thân tình, nhưng với tôi lại là áp lực. Dần dần, để tránh mọi tình huống khó xử, tôi chọn ăn sáng ở nhà. Một bữa cơm nguội, ổ bánh mì hay gói mì tự nấu đôi khi còn dễ chịu hơn nhiều so với cảm giác phải mang ơn.
>> Tôi thấy phiền khi đồng nghiệp tranh trả tiền ăn
Có người cho rằng tôi nghĩ như vậy là cực đoan. Tôi cũng không phủ nhận mình có phần khác người. Nhưng tôi đã đi làm đủ lâu để hiểu rằng không phải cứ gọi nhau là đồng nghiệp, là anh em, bạn bè thân thiết, thì thật sự đã xem nhau như người một nhà. Ở công sở, có những mối quan hệ nhìn ngoài thì vui vẻ, xởi lởi, nhưng bên trong là sự dò xét, tính toán, hơn thua.
Tôi rất tâm đắc một câu trong truyện "Sự tích quả dưa hấu", khi Mai An Tiêm nói: "Của biếu là của lo, của cho là của nợ". Câu nói ấy có thể khiến nhiều người thấy chua chát, nhưng càng sống, tôi càng thấy đúng. Nhận một thứ gì từ người khác, dù nhỏ, cũng thường đi kèm một sự ràng buộc nào đó, nếu không ở bên ngoài thì cũng ở trong lòng mình.
Tất nhiên, mỗi người sẽ có một cách ứng xử khác nhau. Nhiều người không làm như tôi, họ sẽ vui vẻ đón nhận lời mời của người khác một cách thoải mái và lần sau sẽ tìm cách mời lại. Nhưng tôi nghĩ, sống độc lập, rõ ràng và tự lo được cho bản thân không phải là điều đáng chê trách. Tôi giữ khoảng cách không phải vì ghét bỏ ai, mà chỉ để mình được nhẹ lòng và bình yên hơn. Suy nghĩ như thế liệu có sai không?
Đọc bài viết gốc tại đây