Gánh nợ 30 năm mua nhà Sài Gòn 'ảo giá'
Tôi đã bỏ ý định mua nhà ở Sài Gòn từ vài năm trước. Không phải vì tôi không thích có một căn nhà mang tên mình. Cũng không phải vì tôi không hiểu giá trị của việc "an cư lạc nghiệp". Chỉ là sau nhiều lần ngồi tính toán, tôi nhận ra nếu không có sự hỗ trợ phần lớn từ bố mẹ thì mình khó lòng với tới nổi. Mà tôi thì không muốn cả tuổi trẻ của mình chỉ xoay quanh một mục tiêu duy nhất: trả nợ cho một căn hộ ảo giá.
Bạn bè tôi nhiều người đã mua nhà. Có người vay ngân hàng 20-30 năm. Có người chấp nhận sống chung cư xa trung tâm, mỗi ngày đi làm hai, ba tiếng cả đi lẫn về. Tôi thực sự khâm phục họ. Họ có mục tiêu rõ ràng và đủ quyết tâm để cày ngày cày đêm vì mục tiêu đó. Nhưng tôi cũng nhìn thấy những bữa cà phê bị từ chối vì "phải tiết kiệm", những chuyến du lịch gác lại vì "đang trả lãi", những buổi tối tăng ca triền miên để kịp tiến độ trả nợ.
Tôi tự hỏi: mình có muốn như vậy không? Câu trả lời, thành thật mà nói, là "không". Tôi không muốn sống tằn tiện đến mức mỗi lần tiêu tiền đều thấy áy náy. Không muốn hạn chế mọi trải nghiệm chỉ để đổi lấy một căn nhà có thể 30 năm nữa mới thực sự là của mình. Tôi còn muốn đi đây đi đó khi chân còn khỏe, còn muốn ăn những món mình thích khi răng vẫn nhai được, còn muốn thử những điều mới khi mình chưa quá mệt mỏi với cuộc sống.
Tôi biết sẽ có người bảo tôi thiếu tầm nhìn dài hạn, rằng giá nhà chỉ có tăng chứ không giảm, rằng thuê nhà cả đời là ném tiền qua cửa sổ. Tôi không phủ nhận những lập luận đó. Nhưng với tôi, ổn định không chỉ là sở hữu một tài sản cố định giữa thành phố đông đúc này. Ổn định còn là tâm lý thoải mái, không bị áp lực tài chính đè nặng suốt mấy chục năm đẹp nhất của đời người.
>> Ba lần bị ép chuyển trọ khiến tôi quyết chí mua nhà Sài Gòn
Nếu bố mẹ có cho hoặc hỗ trợ phần lớn để mua nhà, có lẽ tôi sẽ cân nhắc. Còn nếu phải tự mình gánh toàn bộ khoản vay, tôi thà chọn phương án khác. Cùng lắm, sau này nếu không đủ tiền ở Sài Gòn nữa, tôi có thể mua một mảnh đất ở xa, ở một vùng yên bình nào đó để sống khi về già. Cuộc đời đâu nhất thiết phải khép lại giữa bốn bức tường của một căn hộ trung tâm.
Tất nhiên tôi không sống buông thả. Tôi vẫn có khoản tiết kiệm, vẫn đầu tư trong phạm vi an toàn. Tôi chi tiêu vừa phải, không phung phí. Nhưng tôi cũng không ép mình vào khuôn khổ khắc khổ chỉ để đuổi theo một giấc mơ mà có thể không thuộc về mình. Ở thời điểm này, tôi muốn được sống một tuổi trẻ có trải nghiệm, thay vì bảng tính lãi suất và lịch trả nợ ngân hàng.
Tôi tôn trọng những người chọn cày cuốc để có nhà vì mỗi người chỉ có một cuộc đời để sống. Nhưng nếu phải đánh đổi quá nhiều điều mình yêu thích để đổi lấy một căn nhà, tôi thà chấp nhận thuê và tự do hơn. Chúc mọi người đều hạnh phúc với quyết định và lựa chọn của mình, dù đó là căn hộ giữa trung tâm hay một chuyến đi xa khi còn trẻ.
Đọc bài viết gốc tại đây