N
Tin Tức Tổng Hợp
Source Logo

Gia cảnh như tôi, yêu ai và ai yêu?

Tôi biết từ ngày nhà mình đi xuống là độ tự tin, chảnh chọe của bản thân tuột dốc không phanh rồi, hồi cấp một chảnh lắm.

Hẳn là không chỉ mình tôi mới có hoàn cảnh như thế này. Thường người ta càng ngày càng đi lên, còn nhà tôi ngược lại. Tôi được hưởng thụ cuộc sống hạnh phúc, sung túc đến lớp 4 thì mọi thứ tan vỡ. Do làm ăn thua lỗ, ba mẹ ly dị.
Ba mẹ con tôi từ khi chuyển đi bắt đầu những chuỗi năm tháng chuyển nơi ở liên tục, có khi một năm chuyển nhà đôi lần, lúc nhà ở, lúc nhà mướn.

Ba mẹ tôi lúc đó vẫn có thể đi làm có thu nhập, càng lớn tuổi càng bất tiện, càng làm càng lỗ. Ba tôi không còn nhà và lại hút thuốc dù ông đã bỏ thuốc 20 năm. Mẹ tôi buồn con cái, buồn chuyện làm ăn thua lỗ đâm ghiền bài bạc, vậy là cũng không còn nhà. Tôi giận bà ghê lắm, nhiều lúc trong lòng tức giận, trách móc vì mẹ mà nhà mình thế nọ thế kia. Tôi biết nói ra bất hiếu với mẹ nên không dám, lại sợ mẹ nghĩ quẩn làm chuyện dại dột.

Hồi đó mẹ đi hoài, em tôi bỏ học theo bạn bè ăn chơi, hầu như chỉ có tôi ở nhà một mình. Nếu có ai từng thường xuyên ở nhà một mình chắc sẽ hiểu, cô đơn kinh khủng khiếp. Nhớ lại cảm giác ngồi co giò trong căn nhà tối tăm, nhớ ba, nhớ mẹ, nhớ anh em, nhớ khi còn là một gia đình, nhìn bốn bức tường vây quanh mà tôi khóc nức nở. Thời gian đó học năm nhất, tôi tập tành ăn chơi được vài tháng, buồn mà, có ai ở nhà đâu, tôi cũng chẳng muốn ở nhà. Gọi là ăn chơi cho hoành tráng chứ đi chơi mà uống nước ngọt như tôi là hơi bị hiếm. Ăn chơi nhẹ năm đầu rồi tôi cũng học xong, lấy bằng, không phải khoe chứ tôi không bị rớt môn nào, GPA cũng không tệ.

Thời gian trôi qua, tôi bây giờ đã đủ sức để lo cho mẹ cuộc sống thoải mái hơn, không hà tiện như trước nữa. Giờ tôi nghĩ đến cuộc sống riêng của mình. Bạn bè tôi cưới rồi, có đứa sinh tới đứa thứ hai. Họ hàng, bạn bè lâu ngày gặp lại hỏi: "Có người yêu chưa? Chừng nào lấy chồng". Thời buổi này nhu cầu con người tăng cao rồi, ai cũng muốn người yêu/vợ/chồng gia đình bề thế, gia cảnh tốt, có nhà thành phố, còn tôi toàn đi hướng ngược lại. Tôi biết từ ngày nhà mình đi xuống là độ tự tin, chảnh chọe của mình tuột dốc không phanh rồi (hồi cấp một chảnh lắm ạ). Tinh thần vững, cá tính mạnh nên tôi mới sống tốt tới giờ, nếu không sa ngã từ lâu, đêm đêm đứng ngoài đường rồi. Gia cảnh như tôi ai yêu, yêu ai?

Hồng Hạnh

Đọc bài viết gốc tại đây