N
Tin Tức Tổng Hợp
Source Logo

Tôi vay 1,7 tỷ đồng mua nhà vì đi thuê mười năm mất hơn một tỷ

Từng thắc mắc 'sao phải gánh nợ hàng tỷ đồng chỉ để mua nhà?', nhưng tôi nhận ra đó là sự đánh đổi xứng đáng để được an cư.

Trước khi lập gia đình, tôi từng là người ủng hộ quan điểm "thuê nhà cho nhẹ nợ, chẳng tội gì phải còng lưng gánh nợ chỉ để mua nhà". Khi còn độc thân, thu nhập khoảng 18-20 triệu đồng mỗi tháng, tôi thuê một phòng trọ nhỏ giá 4 triệu, cộng điện, nước, Internet... cũng chỉ hơn 5 triệu. Không gánh khoản vay dài hàng chục năm, không áp lực trả lãi, không phải lo chuyện sửa chữa hay xuống cấp... với tôi khi ấy, tự do quan trọng hơn sở hữu nhà.

Nhưng suy nghĩ đó bắt đầu thay đổi từ ngày tôi lấy vợ, nhất là khi đứa con đầu lòng chào đời. Căn phòng trọ vốn chỉ đủ cho hai người bỗng trở nên chật chội. Thu nhập hai vợ chồng lúc đó khoảng 35 triệu đồng mỗi tháng. Chúng tôi chuyển sang thuê một căn hộ lớn hơn với giá 7 triệu đồng, chưa kể phí quản lý, điện nước, gửi xe, tổng chi phí nhà ở ngót nghét 9 triệu mỗi tháng. Chỉ sau một năm, chủ nhà thông báo tăng giá thuê thêm 1 triệu. Mỗi lần như vậy, tôi lại thấp thỏm, sợ mất chỗ ở, lại phải đi tìm chỗ khác.

Tôi bắt đầu tính thử: "Nếu cứ thuê nhà như vậy, mỗi năm gia đình tôi chi khoảng 100-110 triệu đồng tiền thuê. Mười năm là hơn một tỷ đồng. Nhưng sau ngần ấy thời gian, chúng tôi vẫn không có gì trong tay ngoài vài thùng đồ chuyển trọ. Cảm giác bấp bênh ấy càng rõ hơn khi con đến tuổi đi học, chỉ cần chuyển nhà là kéo theo nguy cơ đổi trường, xáo trộn sinh hoạt.

>> '5 tỷ đồng gửi tiết kiệm có lợi hơn cố mua nhà để an cư'

Khi con bắt đầu lớn, câu chuyện nhà cửa không còn là chuyện của riêng vợ chồng tôi. Tôi nghĩ đến một góc học tập ổn định cho con, nghĩ đến việc con không phải chuyển trường chỉ vì chuyển nhà, nghĩ đến cảm giác mỗi lần đi làm về là trở về đúng nhà mình, chứ không phải nơi ở tạm. Những điều rất nhỏ, nhưng cộng lại khiến suy nghĩ "thuê nhà" dần trở nên lung lay.

Tất nhiên, mua nhà đồng nghĩa với vay nợ. Con số vài tỷ đồng là áp lực không hề nhỏ với một gia đình trẻ. Tôi và vợ đã có những đêm ngồi tính toán từng khoản chi, cân nhắc khả năng trả nợ trong 15-20 năm. Có lúc, tôi cũng chùn bước, tự hỏi liệu mình có đang tự trói mình vào một gánh nặng quá sức. Nhưng rồi tôi nhận ra, nếu không chấp nhận áp lực hôm nay, thì sự bất an sẽ kéo dài nhiều năm sau.

Năm con ba tuổi, vợ chồng tôi quyết định đặt mục tiêu mua nhà. Căn hộ chúng tôi nhắm đến giá 2,6 tỷ đồng ở vùng ven TP HCM. Hai vợ chồng gom góp được 900 triệu tiền tiết kiệm sau nhiều năm đi làm và nhận thêm hỗ trợ từ gia đình hai bên. Phần còn lại, khoảng 1,7 tỷ đồng, chúng tôi vay ngân hàng trong 20 năm. Mỗi tháng, tiền gốc và lãi khoảng 15 triệu đồng.

Từ ngày đặt mục tiêu mua nhà, mọi kế hoạch tài chính của gia đình tôi đều xoay quanh hai chữ "an cư". Chúng tôi cắt bớt chi tiêu không cần thiết, trì hoãn những chuyến du lịch xa, thậm chí chấp nhận sống giản dị hơn bạn bè cùng trang lứa. Đổi lại, mỗi đồng tích lũy đều mang một ý nghĩa rất rõ ràng: tiến gần hơn đến một mái nhà.

>> Đang nhiều người đọc: Tiệm vàng 'hết tiền' khi tôi cần bán gấp 20 lượng vàng nhẫn 9999

Nhiều người khuyên tôi tiếp tục ở thuê, chờ giá nhà giảm hoặc đợi thu nhập cao hơn rồi tính. Nhưng tôi hiểu hoàn cảnh của mình. Giá nhà có thể lên - xuống, thu nhập có thể tăng - giảm, nhưng con cái tôi vẫn lớn lên từng ngày. Thời gian sống ổn định của gia đình trẻ không chờ đợi ai.

Tôi không cho rằng ai cũng nên mua nhà bằng mọi giá. Nhưng với tôi, từ khi có vợ, có con, mua nhà để an cư đã trở thành mục tiêu số một. Vay nợ có thể nặng, nhưng cảm giác yên tâm khi biết gia đình mình có một chốn đi về lâu dài, theo tôi, là thứ đáng để đánh đổi.

Dat

Đọc bài viết gốc tại đây