N
Tin Tức Tổng Hợp
Source Logo

'Sao quả tạ' chiếu tôi từ ngày vay mua nhà Sài Gòn 2,5 tỷ đồng

Vợ bảo 'hay mình bán nhà để trả dứt nợ rồi quay về ở thuê?', nhưng thị trường lúc này đâu còn sôi động như lúc tôi mua nhà.

Ngày ký hợp đồng vay ngân hàng 1,5 tỷ đồng để mua căn nhà 2,5 tỷ ở vùng ven Sài Gòn, tôi từng nghĩ mình đã chạm tay vào một cột mốc lớn của đời người: có nhà trước tuổi 35. Đó là căn nhà nằm trong một khu dân cư mới mở, cách trung tâm hơn 20 km. Lúc đi xem nhà, tôi thấy cái gì cũng "ổn": đường rộng, hạ tầng đang hoàn thiện, môi giới nói sắp có thêm trường học, siêu thị gần đó. Quan trọng nhất là giá "còn mềm so với tiềm năng".

Lúc đó, tôi có sẵn một tỷ tích góp sau hơn chục năm đi làm, phần còn lại vay ngân hàng, trả dần trong 20 năm. Tính sơ, mỗi tháng tôi trả cả gốc lẫn lãi khoảng hơn 15 triệu đồng trong thời gian đầu, về sau lãi suất thả nổi. Hai vợ chồng tôi cộng lại thu nhập hơn 40 triệu, nên tôi tin mình kham nổi khoản vay đó.

Ba tháng đầu, mọi thứ vẫn trong tầm kiểm soát. Chúng tôi dọn về nhà mới, háo hức sắm sửa từng món nội thất. Cảm giác sở hữu một căn nhà của riêng mình thật sự rất đã. Nhưng rồi "sao quả tạ" bắt đầu chiếu tôi từ đó. Công ty tôi cắt giảm lương, thưởng vì khó khăn chung. Thu nhập của tôi giảm khoảng 20%. Vợ tôi làm kinh doanh tự do, đơn hàng cũng chậm hẳn. Trong khi đó, lãi suất vay sau thời gian ưu đãi bắt đầu điều chỉnh tăng. Số tiền tôi phải trả nợ ngân hàng nhích lên gần 18 triệu đồng mỗi tháng. Ngồi tính lại chi tiêu, chúng tôi ngày càng thấy áp lực.

Trước đây khi ở trọ, mỗi tháng tôi chỉ phải trả 6-7 triệu tiền nhà, còn lại khá thoải mái. Giờ riêng tiền trả nợ ngân hàng đã gấp ba. Chưa kể điện nước, phí quản lý, xăng xe vì quãng đường đi làm xa hơn gần 20 km. Mỗi ngày tôi mất thêm hơn một tiếng rưỡi cho việc di chuyển. Có hôm kẹt xe, về tới nhà đã 8-9 giờ tối, tôi chỉ kịp ăn vội rồi lăn ra ngủ.

>> Tôi áp dụng công thức vay mua đất khi có ít nhất 20%

Tôi bắt đầu hiểu thế nào là "mất ngủ vì nợ". Điện thoại vẫn báo ngân hàng nhắc lịch trả tiền mỗi khi đến hạn, nghe mà hốt hoảng như tiếng chuông báo thức. Tôi không dám nghỉ việc dù chỉ một ngày, kể có cơ thể mệt rã rời. Tôi cũng không dám nghĩ tới chuyện thử sức ở môi trường khác dù đã chán công việc hiện tại. Cảm giác bị khoản vay 1,5 tỷ trói chặt thực sự rất nặng nề.

Có những tối hai vợ chồng ngồi nói chuyện, vợ tôi hỏi nhỏ: "Hay mình bán lại căn nhà để trả dứt nợ rồi quay về ở thuê?". Nhưng thị trường lúc này không còn sôi động như lúc tôi mua nhà. Giá rao bán quanh khu vực gần như đi ngang, ít khách hỏi. Nếu bán vội, có khi tôi còn lỗ vì phí sang tên, môi giới, tiền phạt trả trước hạn...

Tôi không phủ nhận việc có nhà là mục tiêu chính đáng. Nhưng tôi cũng nhận ra mình đã quá tự tin vào dòng tiền trong tương lai. Tôi tính theo kịch bản đẹp nhất: thu nhập ổn định, lãi suất không tăng mạnh, công việc không biến động... Trong khi đó, thực tế cuộc sống lại luôn xuất hiện những tình huống xấu bất ngờ khiến tôi không kịp trở tay.

Giờ đây, mỗi tháng trả nợ xong, tài khoản gần của tôi như về mức cạn kiệt. Chúng tôi phải cắt giảm các chuyến du lịch, hạn chế mua sắm, trì hoãn cả kế hoạch sinh thêm con. Căn nhà 2,5 tỷ từng là niềm tự hào, giờ nhiều lúc trở thành áp lực vô hình mỗi khi tôi trở về.

Nếu được quay lại, tôi có lẽ vẫn chọn mua nhà, nhưng sẽ vay ít hơn, hoặc chờ thêm vài năm nữa để tích lũy dày hơn. Nợ mua nhà không xấu. Nhưng với tôi, sai lầm nằm ở việc quá lạc quan khi đánh giá sức chịu đựng tài chính của chính mình.

Duy Phạm

Đọc bài viết gốc tại đây