'127 Hours' - không sức mạnh nào lớn hơn nghị lực sống
Cuối năm 2008, đầu năm 2009, Slumdog Millionaire - bộ phim kể về số phận và lòng tin của những con người sống tại khu ổ chuột ở thành phố Mumbai, Ấn Độ - đã chinh phục hàng triệu người yêu điện ảnh toàn thế giới. Phim thu về hơn 100 giải thưởng điện ảnh lớn nhỏ và giành chiến thắng thuyết phục tại Oscar 2009 với 8 tượng vàng danh giá. Sau Slumdog Millionaire, cuối năm qua, đạo diễn Danny Boyle tiếp tục gây xúc động mạnh mẽ cho khán giả với bộ phim mới - 127 Hours (127 giờ) - cũng về đề tài niềm tin và số phận con người. Tác phẩm đã được 6 đề cử tại Oscar 2011 dành cho Phim hay nhất, Nam diễn viên chính xuất sắc, Dựng phim xuất sắc, Nhạc phim hay nhất, Bài hát trong phim hay nhất và Kịch bản chuyển thể xuất sắc.
Một buổi tối thứ Sáu tháng 4/2003, anh chàng 26 tuổi Aron Ralston hào hứng lái xe hơi tới Utah một mình để chuẩn bị cho chuyến leo núi cuối tuần tại công viên quốc gia Canyonland với cảnh quan hùng vĩ. Sau một cú nhảy, Aron bị một tảng đá rơi vào tay khiến anh mắc kẹt trên một hẻm núi hẻo lánh, vắng vẻ. Những gì anh có chỉ là một chút nước, một chút lương khô, một chiếc máy ảnh, một chiếc camera, vài sợi dây leo núi và một con dao cùn. 5 ngày sau đó, Aron phải đấu tranh tìm mọi cách để giải thoát bản thân. Thức ăn và nước uống mỗi lúc một cạn kiệt, lũ quạ chầu chực Aron hàng ngày như một món mồi ngon. 127 giờ là khoảng thời gian anh chàng ưa phiêu lưu, mạo hiểm vật lộn với số phận.
127 Hours mở đầu bằng không khí ngột ngạt nơi thành phố, người với người chen chúc nhau tạo cảm giác bí bách, bức bối. Một chàng thanh niên đang chuẩn bị đồ nghề cho chuyến đi chơi một mình vào cuối tuần. Khi nắng lên cũng là lúc hành trình mạo hiểm bắt đầu. Những đích đến rộng thênh thang không một bóng người, những vách núi hùng vĩ, hoang dã, những đường chim bay xé ngang bầu trời là khung cảnh không chỉ hấp dẫn Aron mà còn đủ sức mê hoặc bất kỳ ai.
Chuyến đi của Aron sẽ đem tới cho anh sự hưng phấn trọn vẹn nếu không có sự xuất hiện của tảng đá ấy. Chẳng biết nó có từ bao giờ, nó xuất hiện từ đâu, chỉ biết rằng cánh tay Aron đã không thể rút ra được trước sức nặng của nó. Nỗi cô đơn bắt đầu phủ quanh tâm trí Aron. Anh hồi tưởng lại mọi thứ với biết bao câu hỏi hiện lên. Trên đường đi, Aron đã gặp Kristi và Megan - hai cô gái trẻ cũng đam mê leo núi. Liệu họ có phải là những người cuối cùng anh được gặp trước khi chết? Làm sao để sống sót thoát ra được khi cánh tay đã hoàn toàn bất lực trước tảng đá vô tri kia? Aron nhanh chóng bị đẩy xuống tận cùng của nỗi sợ hãi. Nhưng anh luôn tự nhủ rằng không được tuyệt vọng.
Đọc bài viết gốc tại đây