Giấu vợ vay ngân hàng 2 tỷ đồng để giúp tình cũ
Tôi 34 tuổi, hiện là trưởng phòng ở một công ty xuất nhập khẩu tại TP HCM. Tôi cưới vợ được 5 năm, có bé gái lên 3. Trong mắt bạn bè và gia đình hai bên, tôi luôn nỗ lực để trở thành một người chồng mẫu mực. Tôi không rượu chè, cờ bạc, làm ra tiền và luôn tin tưởng giao vợ giữ 80% thu nhập để lo toan cho mái ấm chung. Căn hộ chúng tôi đang sống có một phần hỗ trợ từ bố mẹ vợ, phần còn lại là sự tích cóp của hai vợ chồng trong nhiều năm. Cuộc sống vốn dĩ êm đềm cho đến khi một biến cố xảy ra cách đây một tháng, khiến gia đình tôi đứng trên bờ vực tan vỡ, nguyên nhân theo tôi thấy bắt nguồn từ sự ích kỷ và suy nghĩ có phần nông cạn của vợ.
Cách đây hai tháng, tôi vô tình gặp lại người cũ thời đại học. Chúng tôi đã chia tay từ 8 năm trước trong sự tôn trọng. Hiện tại, cô ấy là mẹ đơn thân, phải gồng gánh khoản nợ khổng lồ do kinh doanh thua lỗ và bị đối tác lừa gạt. Ngày gặp lại, nhìn cô ấy tiều tụy, khóc nấc vì chủ nợ dọa siết căn nhà trọ và làm ảnh hưởng đến đứa con gái nhỏ, bản năng bảo vệ và lòng trắc ẩn trong tôi trỗi dậy. Tôi xin khẳng định bằng danh dự, giữa tôi và cô ấy hoàn toàn trong sáng. Tôi chỉ xem cô ấy như một người bạn cũ đáng thương, một mảnh đời bất hạnh cần được cứu vớt lúc ngặt nghèo.
Để giúp cô ấy qua cơn bĩ cực, tôi đã đưa toàn bộ số tiền tiết kiệm riêng nhưng vẫn không thấm vào đâu. Thấy người bạn cũ có ý định tiêu cực, tôi không thể khoanh tay đứng nhìn. Trong lúc cấp bách, tôi đã giấu vợ, mang sổ đỏ căn hộ đi thế chấp ngân hàng lấy 2 tỷ đồng để cô ấy trả nợ. Tôi tính toán rất kỹ: với thu nhập của bản thân và năng lực của cô ấy, khoản vay này sẽ được hoàn trả trong vòng hai năm. Tôi coi đây là một việc làm thiện nguyện, vừa cứu được một mạng người, vừa tích đức cho con gái tôi sau này.
Tuần trước, vợ tôi dọn dẹp phòng làm việc và vô tình phát hiện giấy tờ thế chấp. Thay vì bình tĩnh ngồi xuống nghe tôi giải thích, vợ đã làm ầm ĩ lên. Vợ gào thét, đập phá đồ đạc và dùng những từ ngữ rất nặng nề để lăng mạ tôi. Cô ấy quy chụp tôi ngoại tình, lấy tài sản của gia đình đi bao nuôi "nhân tình". Tôi đã rất kiên nhẫn, giữ thái độ hòa nhã để phân tích: "Anh có trách nhiệm. Căn nhà này anh đứng tên cùng em, anh dùng phần giá trị thuộc về mình để cứu người chứ không lấy đi đồng nào của mẹ con em cả. Người ta đang ở bước đường cùng, mọi thứ chỉ là vật ngoài thân. Tại sao em lại hẹp hòi, chỉ biết đến tiền mà không thể cảm thông cho hoàn cảnh của người khác"?
Đáp lại sự từ tốn của tôi, vợ lại gọi điện cho bố mẹ đẻ kể lể, khiến ông bà gọi điện nói tôi thậm tệ. Thấy vợ quá quắt, không biết giữ thể diện cho chồng, tôi đã yêu cầu vợ bế con về nhà ngoại một thời gian để tự kiểm điểm lại thái độ. Tôi muốn vợ học được bài học về sự bao dung và lòng nhân ái trước khi quay lại chung sống. Từ hôm đó, vợ chặn mọi liên lạc và gửi đơn ly hôn, yêu cầu tôi giải chấp căn nhà và đòi quyền nuôi con. Vợ đang muốn hủy hoại một gia đình hạnh phúc chỉ vì sự ghen tuông vô lối. Tôi thấy thất vọng về người phụ nữ mình đã chọn. Một người mẹ không có lòng nhân đạo, chỉ biết đong đếm tiền bạc thì sao có thể dạy dỗ con tôi nên người?
Hiện tại, tôi rất mệt mỏi khi vừa phải cáng đáng công việc, vừa chịu áp lực từ phía gia đình vợ. Tôi viết những dòng này với tâm trạng rất rối bời. Tôi có sai không? Xin mọi người cho một lời khuyên chân thành.
Quốc Trường
Đọc bài viết gốc tại đây