N
Tin Tức Tổng Hợp
Source Logo

Gửi xe Tết 50.000 đồng bằng niềm tin

Làm theo những cái vẫy tay ra hiệu, không biết người trông xe là ai, nhiều người thản nhiên bỏ 50.000 đến 100.000 đồng gửi xe ở điểm tự phát.

Sáng mùng Ba Tết, đưa gia đình đi lễ chùa. Cả con đường ken đặc xe máy, ôtô nối đuôi nhau. Bãi gửi xe bên trong chùa đã kín. Bên ngoài, vài người đàn ông vẫy tay: "Để xe ở đây anh chị ơi". Tôi nhìn quanh, nhiều người vội vã làm theo như thế mà không hỏi tên, không biết người trông là ai? Chỉ một cái gật đầu, một tờ tiền trao tay, rồi người ta thản nhiên bước đi giữa dòng người đang hối hả.

Lúc ấy, trong lòng tôi là một nỗi lo âm ỉ: "Liệu lúc ra xe còn ở đó không?". Tôi đi lễ cầu bình an, mà trong đầu lại thấp thỏm vì chiếc xe - tài sản tích góp bao năm mới mua được. Chỉ vì một chỗ gửi xe không rõ ràng, niềm vui ngày Tết có thể chao đảo. Không ít người tái mặt giữa dòng người đông đúc vì phát hiện xe mình không còn ở chỗ cũ, và sợ chuyện tương tự cũng xảy đến với mình.

Tôi từng chứng kiến một người đàn ông đứng lặng giữa bãi xe hỗn loạn mà không biết nên hỏi ai? Anh chỉ nhớ mình đã đưa tiền cho một người mặc áo khoác tối màu, không biết tên, không số điện thoại. Đến lúc xe không còn ở đó, anh mới hiểu rằng mình đã tin vào một điều quá mơ hồ. Niềm tin vốn đẹp. Nhưng trong chuyện tài sản, nó không thay thế được trách nhiệm. Đông người không đồng nghĩa với an toàn. Thậm chí, chính sự đông đúc ngày Tết - chen chúc, vội vàng, quá tải - lại tạo ra kẽ hở cho rủi ro xảy ra.

Gửi xe ngày Tết không phải chuyện vặt. Khi bãi giữ xe chính thức treo bảng "hết chỗ" từ sớm, một vài người dân đứng ra "nhận trông xe", thu tiền nhanh gọn, không vé, không bảng hiệu. Mọi thứ diễn ra trong vài giây quyết định. Giá gửi xe thì "linh hoạt" - 50.000, 100.000 đồng một lượt - cao gấp nhiều lần ngày thường - nhưng ai cũng móc ví trả vì không còn lựa chọn nào khác. Những chuyện như thế diễn ra đều đặn mỗi năm mà hầu như ít ai thắc mắc.

>> Nếm mùi gửi xe, ăn uống giá 'chát' ở Hà Nội ngày nghỉ lễ

Tất nhiên, khi không còn lựa chọn nào khác, tôi cũng đành phải gửi xe ở những điểm tự phát như thế. Nhưng tôi không đợi đến khi xe mất mới bắt đầu tìm hiểu luật. Ngay từ lúc dựng chân chống, tôi đã tự tạo cho mình thói quen: chụp lại hình ảnh giao xe, ghi nhớ đặc điểm người nhận, lưu lại thời gian gửi... Những hành động nhỏ ấy có thể quyết định việc bạn được bồi thường hay phải âm thầm chấp nhận thiệt hại.

Nói cho công bằng, những người đứng ra trông xe tự phát ngày Tết không phải tự nhiên mà xuất hiện. Họ tồn tại vì có nhu cầu thật. Bãi giữ xe chính thức thì ít, diện tích hạn chế, trong khi dòng người đổ về chùa, hội chợ, phố cổ đông gấp nhiều lần ngày thường. Phí gửi xe tăng cao, nhiều nơi treo bảng "hết chỗ" từ rất sớm. Giữa cảnh chen chúc ấy, một người dân gần đó đứng ra nhận trông xe - thế là hình thành một "bãi xe" tạm thời. Đó là phản ứng rất đời thường của thị trường: nơi nào thiếu, nơi đó tự lấp vào.

Không dễ để các điểm tham quan, đền chùa, các khu di tích lịch sử đảm bảo được đủ bãi trông giữ xe khi lượng khách tăng cao đột biến những ngày lễ Tết. Thế nên, mỗi người cần tự tìm cách bảo vệ tài sản của mình khi buộc phải gửi xe ở các điểm tự phát. Khi đã là giao dịch, thì phải có trách nhiệm. Tài sản của bạn không phải là thứ ai muốn giữ sao cũng được, càng không phải thứ ai muốn phủi tay là xong. Chúng ta không thể loại bỏ hoàn toàn rủi ro. Nhưng chúng ta có thể khiến mình vững vàng hơn trước rủi ro ấy. Hãy bắt đầu bằng sự cẩn trọng từ những điều nhỏ nhất để niềm vui đầu xuân không phải đánh đổi bằng một sự chủ quan đáng tiếc.

Vũ Thị Minh Huyền

Đọc bài viết gốc tại đây