Tôi lỡ yêu sâu đậm người vợ bị bệnh hiểm nghèo của người khác
Tôi 47 tuổi, đã ly dị vợ để vợ dẫn các con (lớn 16 tuổi, nhỏ 9 tuổi) đi Mỹ theo diện bảo lãnh của gia đình bên nhà vợ. Vợ nhỏ hơn tôi 9 tuổi. Vì để con có tương lai, tôi đã ký giấy ly hôn. Thật ra khi hồ sơ bảo lãnh về không có tên tôi trong danh sách như lúc mới chuẩn bị làm gửi qua Mỹ, tôi hỏi thì vợ nói bên nhà vợ bàn tính bỏ tôi ra bảo lãnh nhanh hơn và cũng đỡ chi phí do bảo lãnh tôi tốn kém. Ngày nhìn các con vui cười tíu tít ra đi, tôi đứt từng đoạn ruột. Nói rõ là trong ba tháng làm hồ sơ đó, tôi đã năn nỉ vợ để lại cho tôi một đứa con nhưng vợ nói thẳng: "Ông đừng có mơ. Tôi đi và không về nữa".
Nay vợ con đi đã 4 năm. Hai năm đầu trôi qua, tôi rất mong chờ vợ về tái hôn để bảo lãnh qua gặp các con vì tôi nhớ chúng, muốn chăm sóc bên cạnh khi các con còn nhỏ, muốn các con có được tình thương của cha. Nhưng vợ nói rõ: không có chuyện tôi bảo lãnh ông sang, ông chờ khi con ông đủ tuổi nhập quốc tịch thì nó bảo lãnh. Từ đó tôi lẳng lặng làm việc. Sau hai năm vợ con đi, tôi bỏ lại căn nhà ở quê đi nơi khác làm vì quá nhiều kỷ niệm đau lòng, nhớ con.
Năm vừa qua, tôi gặp một người, cô ấy tốt và thương tôi nhưng cô ấy lại bị bệnh ung thư nặng. Tôi chăm sóc và yêu thương cô ấy như tri kỷ chứ không quan hệ hay đòi hỏi gì. Tôi muốn cô ấy vui những tháng ngày còn lại nên dù làm gì cho cô ấy, tôi cũng làm. Bất ngờ vợ cũ bên Mỹ biết chuyện (đi 4 năm vợ cũ điện thoại cho tôi đúng 10 lần, chỉ nói về việc bán căn nhà gửi tiền cho vợ chứ không nhắc đến tình nghĩa vợ chồng. Có một lần vợ cũ nói nếu tôi muốn cô ấy bảo lãnh qua thì sau này vợ có chửi phải chịu nghe câu: nhờ tôi, ông mới qua được Mỹ). Tôi chỉ cười cho vợ vui rồi nói thôi đừng bảo lãnh, tôi không đi nữa.
Giờ khi biết tôi có bạn gái mới, vợ đem tôi ra nói với các con rằng tôi có gái gú, rằng tôi xấu tính bỏ vợ con. Các con tôi khóc hỏi ba không chờ tụi con bảo lãnh hả? Tôi đau lòng khi nghe con gái nhỏ khóc nhưng xác định không đi Mỹ nữa, sau này nếu làm có tiền, tôi sang du lịch thăm con. Về cô bạn mới, cô ấy rất mạnh mẽ vượt qua căn bệnh và không muốn ly dị chồng, dù chồng đã bỏ và có người mới do vấn đề sinh lý của cô ấy sau bệnh tật nhưng họ không ly hôn. Tôi rất ngại vấn đề hôn nhân của cô ấy nhưng chồng bỏ đi suốt, cô ấy tự đi viện một mình, cuộc sống cũng một mình cả một năm bệnh.
Tôi biết mình thương cô ấy là thật, thương cả vì cái đầu trọc lóc, người đầy sẹo của các vết tiêm, thương cả các vết máu rỉ và những lúc ngã sóng soài không người đỡ. Dù vậy tôi cũng chỉ dám lặng lẽ chăm sóc, nấu cháo đem đến và thuốc thang. Con cô ấy mới 6 tuổi, còn rất nhỏ, chưa hiểu chuyện. Tôi biết mình sai khi nghe cô ấy nói không ly hôn được, dù chồng có lỗi gì cũng sẽ tha thứ vì con. Tôi biết mình sai khi yêu thương cô ấy nhưng giờ tôi phải làm sao? Tôi đã bỏ đi, xa rời cô ấy 3 tháng nhưng lại nhớ cô ấy như điên dại rồi lại chạy đến chỉ để nhìn cô ấy lết từng bước chân, mệt mỏi vì vô thuốc.
Cô ấy chưa từng cần tôi chăm sóc. Tôi đến thì cô ấy vui vì có tri kỷ, tôi đi cô ấy tự thân một mình. Tôi từng ngước nhìn trời cao hỏi, đây là nhân duyên từ kiếp nào mà tôi phải nhận lấy trong đau khổ đến vậy? Tôi thích nhìn cô ấy cười, nụ cười sáng cả căn phòng và rất nghị lực. Ở bên cạnh cô ấy, tôi thấy mình cứng rắn, mạnh mẽ, đầy yêu thương. Từ khi vợ con đi rồi, tôi đi làm chỉ cho quên buồn nên đồng lương rất ít, chỉ đủ nuôi mình, cũng do giờ có còn ai bên cạnh đâu (ba mẹ tôi đã mất sớm). Giờ có cô ấy, tôi ráng làm thêm, có tuần được 5 triệu, tôi tìm mua hết thuốc cho cô ấy, miễn sao cô ấy vui và không cần phải gồng mình xin tiền chồng.
Chồng cô ấy không biết mối quan hệ này của chúng tôi, vì thật ra chúng tôi cũng không đụng chạm thể xác hay đi qua đêm. Cô ấy có nhiều mơ ước muốn thực hiện mà tôi tài chính bất lực và cũng không danh chính ngôn thuận dẫn cô ấy đi. Cô ấy và chồng không ai chịu ly hôn. Tôi không hỏi và cũng không nhắc chuyện khi ở bên cô ấy, chỉ biết người chồng có người bạn gái mới làm cùng cơ quan. Vợ cũ của tôi áp lực lên các con tác động đủ điều. Tôi lo cho các con nhưng không thể làm được gì vì đi Mỹ đâu dễ, chờ con bảo lãnh thì gần 10 năm nữa. Cô bạn nói tôi nên chờ con bảo lãnh đi, đừng tìm đến cô ấy nữa. Giờ yêu thương cô bạn gái thì lo sợ sai pháp luật từ phía vợ chồng cô ấy. Bỏ đi thì nhớ thương cô ấy, không nỡ lòng, lại quay về nhìn từ xa. Tôi không biết mình bị nghiệp gì mà như thế này?
Đức Minh
Đọc bài viết gốc tại đây