Sợ sau này chia tài sản phức tạp nếu tôi góp tiền mua đất cùng gia đình
Tôi 26 tuổi, làm việc tại Nhật. Gia đình tôi ở Việt Nam, có ba anh em. Anh trai tôi đã lập gia đình, có một con và một tiệm tóc. Mẹ tôi sống cùng anh trai và đi làm, thu nhập chỉ đủ ăn. Em gái sắp tốt nghiệp đại học. Bố tôi đã có gia đình riêng và không sống cùng nữa. Nhà tôi hiện không có tài sản gì vì đã bán hết để trả nợ.
Câu chuyện bắt đầu từ việc anh trai và gia đình tôi muốn mua một miếng đất với suy nghĩ sau này có thể xây nhà, có chỗ ở ổn định, yên tâm làm ăn. Mọi người có ý muốn tôi góp tiền vào để mua chung. Thật ra tôi không phản đối việc mua đất nhưng bản thân lại không cùng quan điểm như vậy. Tôi đã nói thẳng điều này với gia đình. Quan điểm của tôi là nếu mua đất ở thời điểm hiện tại, có khá nhiều rủi ro.
Thứ nhất là về dòng tiền. Nếu bỏ một số tiền lớn vào mua đất, gần như là tôi bị "khóa" số tiền đó lại. Sau này nếu có cơ hội gì tốt hơn, ví dụ như đầu tư hay làm gì đó để tiền có thể sinh ra tiền, tôi lại không còn vốn để nắm bắt. Tôi cảm thấy như vậy là tự giới hạn cơ hội của bản thân. Tôi đang nghĩ theo hướng là cố gắng dùng tiền để tạo ra thêm tiền trước, rồi sau đó mới nghĩ đến chuyện mua tài sản như đất đai.
Thứ hai là về vấn đề vay ngân hàng và lãi suất. Có thể một hai năm đầu không vấn đề gì nhưng tôi lo là về lâu dài lãi suất sẽ tăng. Trong khi đó thu nhập của gia đình tôi, đặc biệt là anh trai làm nghề tóc không phải lúc nào cũng ổn định. Nếu trong trường hợp công việc không thuận lợi mà vẫn phải gồng tiền lãi thì rất áp lực. Tệ hơn là có thể phải bán lại miếng đất đó, mà nếu bán vào thời điểm không tốt có thể bị lỗ, coi như công sức và tiền bạc đổ vào không mang lại kết quả.
Thứ ba là vấn đề góp tiền chung. Nếu tôi góp tiền vào, khả năng cao sẽ đứng tên anh trai hoặc gia đình ở nhà. Tôi chưa rõ sẽ đứng tên thế nào nhưng lo là sau này nếu có chuyện gì xảy ra, việc chia tài sản sẽ rất phức tạp. Tôi cũng là con trai, sau này sẽ có gia đình riêng, cuộc sống riêng nên cũng cần có sự chủ động về tài chính và tài sản của mình.
Ngoài ra còn một điểm nữa khiến tôi suy nghĩ khá nhiều. Khi tôi hỏi gia đình là lý do sâu xa nhất để muốn mua đất là gì, câu trả lời tôi nhận được là kiểu như: sợ người khác nhìn vào, sợ hàng xóm bàn tán, sợ bị đánh giá. Tôi có nói là không nên để những điều đó ảnh hưởng quá nhiều đến quyết định lớn của cuộc đời, vì nếu cứ sống theo ánh nhìn của người khác, rất dễ đi sai hướng của chính mình. Nhưng anh chị tôi lại nói tôi ở bên Nhật nên không hiểu, ở đây mọi người hay để ý và "nhòm ngó" nhau.
Mẹ tôi cũng có nỗi lo riêng. Mẹ lo sau này không có nhà để ở, không có một nơi gọi là "để về". Mẹ cũng nghĩ xa hơn là sau này em gái tôi lập gia đình, nếu nhà tôi không có nhà cửa ổn định, người ta sẽ đánh giá, rồi khó lấy chồng. Những suy nghĩ đó tôi hiểu là xuất phát từ sự lo lắng của một người mẹ.
Nhưng có một điều làm tôi suy nghĩ rất nhiều, đó là tôi cảm thấy dường như mọi người đang lo cho "tổng thể gia đình" nhưng lại không thực sự nghĩ đến hoàn cảnh và tương lai riêng của tôi. Tôi cũng là con trai, sau này tôi cũng phải lập nghiệp, cưới vợ, xây dựng gia đình riêng. Nhưng tôi có cảm giác như trong suy nghĩ của mọi người, việc tôi đang chưa lập gia đình thì có thể "góp vào" được bao nhiêu thì góp.
Tôi không biết suy nghĩ đó của mình có phải ích kỷ không nhưng thật sự cảm thấy hơi mâu thuẫn trong lòng. Tôi có nói là nếu sau này cưới xin, không nhất thiết phải có nhà ngay, có thể tổ chức ở nhà hàng, khách sạn và quan trọng là cuộc sống sau đó thế nào. Nhưng có vẻ như cách suy nghĩ của tôi và gia đình là khác nhau khá nhiều.
Hiện tại, tôi đã nói rõ là tôi không phản đối việc gia đình mua đất, tôi vẫn có thể hỗ trợ một phần nhỏ nếu cần nhưng không muốn góp một khoản lớn và tham gia chung vào việc mua. Vì tôi đang có kế hoạch riêng cho tài chính của mình, chủ yếu là đầu tư và tích lũy để chờ cơ hội. Dù vậy tôi vẫn băn khoăn rất nhiều. Quan điểm của tôi như vậy có quá thực tế và thiên về bản thân không? Việc tôi không muốn góp nhiều tiền vào kế hoạch chung của gia đình có phải là ích kỷ không? Việc quyết định mua đất một phần vì áp lực từ xã hội và ánh nhìn của người khác có hợp lý không? Và nếu là mọi người trong hoàn cảnh của tôi, mọi người sẽ lựa chọn thế nào? Rất mong nhận được chia sẻ và góc nhìn từ mọi người. Xin cảm ơn.
Minh Hoàng
Đọc bài viết gốc tại đây