'Tiệm vàng sập nếu mỗi đám cưới chỉ bán được 3 chỉ vàng'
Người thân của tôi kinh doanh tiệm vàng, nên tôi biết một vài câu chuyện trong ngành này.
Bên ngoài nhìn vào, không ít người nghĩ chủ tiệm vàng là nhóm hưởng lợi lớn nhất khi vàng tăng giá, như tác giả bài viết Tiệm vàng 'hết tiền' khi tôi cần bán gấp 20 lượng vàng nhẫn 9999. Họ nghĩ rằng buôn bán chênh lệch vài trăm nghìn một chỉ, vài triệu một cây, cộng dồn lại thì chắc lời lớn. Nhưng thực tế không đơn giản như vậy.
Với vàng nhẫn trơn mua để dành, người dân thường giữ rất lâu, tính bằng năm, thậm chí bằng cả chu kỳ cuộc đời. Không phải ngày nào cũng có cảnh mua bán vài chục cây để tiệm ăn chênh lệch. Vàng nằm im trong két của khách thì tiệm vàng cũng không hưởng lợi lộc gì.
Vậy chủ tiệm vàng sống bằng gì? Câu trả lời là tiền công gia công trang sức. Mỗi món trang sức vài trăm nghìn đồng tiền công, nghe không nhiều nhưng bù lại là tốc độ xoay vòng nhanh. Đặc biệt là vàng cưới. Cha mẹ mua cho con, cưới xong cô dâu chú rể bán lại lấy vốn làm ăn, tiền quay vòng liên tục. Đó mới là dòng tiền nuôi tiệm.
Chủ tiệm vàng kể, hồi giá vàng còn thấp, mỗi đám cưới hỏi bán được vài ba cây vàng là chuyện bình thường. Vàng vừa là của hồi môn, vừa là của để dành cho đôi trẻ. Còn bây giờ, khi giá vàng đã lên quá cao, một đám cưới bán được 3 chỉ, nửa cây đã là khá. Muốn giữ hình thức cho mâm quả, cho bộ trang sức nhìn "ra dáng", thợ phải làm kiềng rỗng, bông tai mỏng hơn, kích thước to nhưng trọng lượng nhẹ.
Vấn đề nằm ở chỗ đó. Chủ tiệm vàng không sống nhờ giá vàng cao, mà sống nhờ buôn đi bán lại vàng trang sức. Khi giá vàng vượt quá khả năng chi trả của số đông, người mua co lại, số lượng giao dịch giảm, dòng tiền chậm đi.
Ở góc độ kinh doanh, đây là nghịch lý quen thuộc: Giá tăng chưa chắc đã tốt. Với người kiếm tiền từ phí gia công, từ vòng quay hàng hóa, điều quan trọng nhất không phải là giá bao nhiêu, mà là mỗi ngày bán được bao nhiêu món.
Giá vàng càng cao, tâm lý người mua càng dè dặt hoặc không đủ khả năng tài chính thì họ mua đôi bông, cái kiềng trọng lượng một, hai chỉ vàng cho có, thì người buồn là chủ tiệm vàng.
Dũng
Đọc bài viết gốc tại đây