Mẹ chồng dạy tôi 'chồng chửi cũng phải nhịn để giữ hạnh phúc'
Xem một đoạn video đang lan truyền trên mạng xã hội về vụ việc một nam TikToker nổi tiếng có hành vi đánh vợ mới sinh con, tôi phải tắt giữa chừng vì không chịu nổi. Hình ảnh người phụ nữ còn yếu sau sinh, vừa bế con vừa hứng chịu những lời lẽ và hành động thô bạo của chồng khiến tôi ám ảnh.
Dưới phần bình luận, rất nhiều người lên án người chồng vũ phu. Nhưng xen lẫn vào đó là những ý kiến khiến tôi phải lặng người: "Chắc vợ nói gì quá đáng", "đàn ông đang nóng mà còn chọc tức thì chịu sao nổi", "phụ nữ cũng nên biết lựa lúc mà nói"... Đọc những dòng đó, tôi bỗng nhớ lại câu mẹ chồng từng dạy mình những ngày mới về làm dâu: "Chồng có chửi cũng phải nhịn để giữ hạnh phúc gia đình".
Ngày đó, tôi chỉ cười cho qua. Tôi nghĩ mẹ nói vậy vì thương con trai, vì quen với cách sống của thế hệ trước. Thời của mẹ, phụ nữ được dạy rằng nhẫn nhịn là đức hạnh. Càng im lặng, gia đình càng êm ấm. Cãi lại chồng bị xem là hỗn, là không biết điều. Nhưng tôi luôn tự hỏi: êm ấm kiểu gì khi một người phải nuốt nước mắt vào trong?
Tôi từng chứng kiến một người bạn sống trong cuộc hôn nhân như vậy. Mỗi lần chồng nổi nóng, mắng chửi, thậm chí xúc phạm vợ trước mặt người khác, chị cũng chỉ im lặng. Chị bảo tôi: "Cãi lại chỉ làm mọi chuyện tệ hơn". Dần dần, sự im lặng đó không làm anh chồng thay đổi. Ngược lại, nó như một sự cho phép. Khi không có ranh giới, người ta dễ bước qua.
>> 'Võ sư đánh vợ không xứng đáng làm thầy'
Xem lại câu chuyện của nam TikToker kia, tôi thấy đáng sợ không chỉ vì hành vi bạo lực, mà vì cách một số người vô thức đổ trách nhiệm ngược lại cho nạn nhân. Tại sao khi đàn ông đánh vợ, câu hỏi đầu tiên lại là "cô ấy đã nói gì?", mà không phải "tại sao anh ta chọn bạo lực?". Tại sao phụ nữ phải học cách lựa lời trong lúc người khác đang trút giận lên mình, còn đàn ông thì không phải học cách kiểm soát cơn nóng?
Tôi không cổ súy việc vợ chồng xúc phạm nhau. Lời nói cay nghiệt, khiêu khích trong lúc căng thẳng chắc chắn chỉ đổ thêm dầu vào lửa. Nhưng điều đó không bao giờ là lý do để biện minh cho bạo lực. Không ai đáng bị đánh chỉ vì "nói nhiều" hay "không biết điều". Hôn nhân, với tôi, không phải là nơi một người có quyền lớn tiếng, còn người kia có nghĩa vụ im lặng. Nếu một người được phép mắng chửi, thì người còn lại cũng có quyền phản kháng, hoặc ít nhất là quyền nói rằng: "Anh đang làm tôi tổn thương".
Có thể ở thời của mẹ chồng tôi, sự nhẫn nhịn giúp nhiều gia đình tồn tại. Nhưng tồn tại không đồng nghĩa với hạnh phúc. Tôi tin rằng thế hệ chúng tôi cần một định nghĩa khác: tôn trọng là nền tảng, và ranh giới là điều bắt buộc. Phụ nữ không cần phải nín nhịn để giữ hạnh phúc. Hạnh phúc, nếu có, phải được xây bằng sự bình đẳng và an toàn, chứ không phải bằng những lần cắn răng chịu đựng.
Đọc bài viết gốc tại đây