Tôi không nỡ từ chối lời cầu hôn nhưng không đủ dũng khí cưới anh
Tôi và anh quen nhau được ba năm. Trong khoảng thời gian đó, tình cảm giữa hai đứa khá ổn định, không quá ồn ào nhưng đủ để hiểu và gắn bó với nhau. Gần đây, anh có ngỏ ý muốn cưới và mong tôi sớm đưa ra câu trả lời. Tôi không phải không yêu nhưng khi nghĩ đến hôn nhân, tôi bắt đầu cân nhắc nhiều hơn về hoàn cảnh của anh. Gia đình anh hiện chưa có nhà riêng, vẫn ở trọ do trước đây có mâu thuẫn trong gia đình. Anh là con cả, mẹ lại đang ốm, phía dưới còn hai em nhỏ. Toàn bộ trách nhiệm gần như dồn lên vai anh. Anh đi làm, thu nhập không thấp nhưng hầu hết đều dùng để lo cho gia đình.
Tôi hiểu và không trách anh điều gì nhưng chính vì hiểu nên tôi càng thấy áp lực. Nếu tiếp tục yêu mà không cưới cũng không ổn vì cả hai cũng không còn trẻ (tôi 26 tuổi, anh 27). Còn nếu cưới, tôi không biết mình có đủ khả năng để cùng anh gánh vác những khó khăn đó hay không.
Gần đây, tôi suy nghĩ rất nhiều và nhận ra giữa hai đứa không phải là vấn đề tình cảm mà là sự khác biệt về hoàn cảnh và những gì phải đối mặt sau hôn nhân. Tôi sợ rằng khi bước vào cuộc sống chung, những áp lực về kinh tế và gia đình sẽ khiến cả hai mệt mỏi, từ đó phát sinh mâu thuẫn. Anh vẫn chờ câu trả lời từ tôi. Còn tôi thì chưa thể đưa ra quyết định. Tôi không muốn làm anh tổn thương nhưng cũng không muốn vì tình cảm mà vội vàng bước vào một cuộc hôn nhân khi bản thân chưa sẵn sàng.
Chúng tôi chưa có ràng buộc gì về con cái. Tôi cũng đã nghĩ đến việc dừng lại khi mọi thứ vẫn còn có thể kiểm soát được. Nhưng nếu dừng, tôi lại thấy tiếc quãng thời gian đã đi cùng nhau và vì anh rất tốt. Tôi phân vân quá, không biết nên tiếp tục hay dừng lại.
Phương Thảo
Đọc bài viết gốc tại đây