Chồng lương 20 triệu nhưng lì xì Tết hàng chục triệu
Làm dâu hơn một năm, tôi bắt đầu thấy chuyện chi tiêu của chồng có nhiều điểm không ổn. Thu nhập của chồng 22-23 triệu đồng mỗi tháng, trong đó anh gửi về báo hiếu bố mẹ đẻ hai triệu đồng. Mỗi khi bên nội có việc như chị họ bị bệnh, anh họ gặp tai nạn, bác ốm nặng..., chồng đều bỏ phong bì 500 nghìn đồng.
Có lần nhà lợp lại mái tôn hết hơn 20 triệu đồng, bố mẹ chồng vận động chúng tôi đóng góp. Ban đầu, vợ chồng thống nhất đưa 10 triệu đồng, sau đó bố mẹ lại gọi điện bảo góp thêm 5 triệu đồng vì đã hết tiền. Tết là khoảng thời gian khiến tôi đau đầu nhất. Gia đình có thói quen lì xì rất nhiều, cả bố mẹ và vợ chồng đều lì xì như những gia đình riêng biệt. Tết năm ngoái, riêng tiền lì xì cho họ hàng, ông bà và các cháu nhỏ đã hết chục triệu đồng. Năm nay, tôi đề nghị chỉ lì xì vừa phải, chồng đồng ý. Vài hôm sau anh lại báo đã chuyển trước cho mẹ 6 triệu đồng để chuẩn bị lì xì, chưa kể các khoản biếu bố mẹ hai bên và lì xì con chị chồng, em vợ.
Tôi 31 tuổi, chồng 33 tuổi, cưới nhau hơn một năm chưa có con vì tôi vừa sẩy thai. Việc thả bầu cũng rất khó do hai vợ chồng ở xa nhau. Cả hai đều làm việc rất chăm chỉ, chấp nhận sống xa vì kinh tế. Tôi ở nhà bố mẹ đẻ để được hỗ trợ sinh hoạt, chỉ tập trung làm việc hơn 12 tiếng mỗi ngày. Vậy mà cuối năm, chồng chỉ để dành được khoảng 180 triệu đồng, dù chi tiêu cá nhân tiết kiệm đến mức cả năm không dám mua một chiếc áo tử tế, phần lớn do tôi lo.
Trong khi đó, tôi kiếm được hơn một tỷ đồng từ công việc và đầu tư vàng, cổ phiếu, đổi lại là sức khỏe kiệt quệ, không một ngày nghỉ. Chúng tôi làm nhiều vì chưa có tài sản gì trong tay. Nhà chồng nghèo, mẹ chồng chỉ kiếm khoảng 3,7 triệu đồng/tháng, bố chồng làm thợ xây nhưng thu nhập không rõ. Ông bà không hỗ trợ được gì về kinh tế, đến con gà cũng bảo hai vợ chồng ăn thì tự bỏ tiền nuôi, thế nhưng chi tiêu lại khá thoáng tay. Dù mỗi tháng đã đưa hai triệu đồng, khi quyết định lợp mái nhà, bố mẹ vẫn báo chúng tôi phải đưa 15 triệu đồng.
Ông bà thấy vợ chồng tôi có hơn một tỷ đồng thì cho là nhiều, nhưng không hiểu số tiền đó chẳng đủ làm gì. Nhà ở thì tạm bợ, xây cho có chỗ ở chứ chưa hoàn thiện, đồ gia dụng thiếu thốn, mãi gần đây chồng mới sắm được vài cái nồi, cái thớt mới. Bữa ăn rất qua loa, tôi vẫn ám ảnh lần ăn canh mà trong muỗng có vài con sâu rau, cả chục con kiến. Rõ ràng hai vợ chồng đều có thu nhập, tôi trung bình 30 triệu đồng/tháng từ công việc chính năm vừa rồi, chồng hơn 20 triệu đồng. Vậy mà chồng vẫn định chi tiền nhiều cho tết, lì xì, phong bì họ hàng, không rõ để làm gì, rồi còn nói: "Anh thấy ở cùng nhà bố mẹ ổn rồi, cứ ở cả đời", nghe thật chán nản. Tôi không thể sống mãi ở vùng quê đó được.
Trước khi cưới, chồng từng hứa "hai năm sau xây nhà", nhưng với mức để dành 180 triệu đồng mỗi năm thì còn rất lâu. Tôi chỉ muốn cố gắng kiếm tiền trước khi có con phải nghỉ làm, để còn mua được một căn nhà đàng hoàng, không thể gồng gánh mãi như này được. Trước khi cưới, tôi từng rất thoáng tay, tặng chị chồng 3 triệu đồng, tết biếu mỗi bên bố mẹ 10 triệu đồng, lì xì con của chị chồng hai triệu đồng, lo mua sắm đồ tết... Cưới xong, dù hai vợ chồng tằn tiện vẫn không tích lũy được bao nhiêu.
Vừa cưới xong, nhà chồng còn định bắt tôi nghỉ việc về làm dâu. Tôi phải đấu tranh rất nhiều, cuối cùng ông bà mới chấp nhận. Năm vừa rồi, quá trình thả bầu rồi buộc phải bỏ thai vì dị tật khiến chúng tôi tốn khoảng 60-70 triệu đồng. Tôi không muốn cày tiền quá sức, thật lòng chỉ mong làm ít hơn để dưỡng thai tử tế, được ở gần chồng cho thuận lợi, thế nhưng lại lo kinh tế không vững.
Tôi muốn một cuộc sống đàng hoàng, không cần giàu nhưng ít nhất cũng phải ở mức trung bình. Con cái sau này không có lợi thế ngoại hình thì phải được học hành tử tế, phát triển đầy đủ cả thể chất lẫn tinh thần. Trong khi đó, chồng lại hài lòng với cuộc sống ở quê, nơi nhiều người còn không biết IELTS là gì, chủ yếu làm ruộng, làm công nhân. Bố mẹ chồng cũng nghĩ sống cả đời ở quê là ổn, từng muốn tôi nghỉ việc vì sợ hàng xóm dị nghị chuyện con dâu cưới xong lại về ngoại ở.
Bên nhà chồng, cái nghèo đeo bám dai dẳng: có người tai nạn, có người nghĩ quẩn vì nợ nần... nhưng họ sống quen rồi nên không nhận ra. Tôi chấp nhận cưới chồng vì nghĩ anh hiền lành, chăm chỉ và tin vào những lời hứa trước hôn nhân. Giờ nhận ra sự khác biệt, tôi chỉ còn cách từ từ thuyết phục, có lẽ phải mưa dầm thấm lâu. Tôi mệt mỏi, may mắn là còn có bố mẹ đẻ thấu hiểu và ủng hộ.
Nhiều lúc thấy có lỗi vì bố mẹ tôi đã 60-70 tuổi, cả đời làm lụng chưa từng thật sự hưởng thụ, đi du lịch trong nước chỉ vài lần. Trong khi bố mẹ chồng mới ngoài 50 tuổi, thu nhập không cao nhưng vẫn đi du lịch xa, sửa nhà dù chưa đủ tiền, thiếu là gọi con trai. Lúc nào ông bà cũng muốn hai vợ chồng ở cùng, nhưng thực sự tôi không biết phải dung hòa thế nào cho trọn vẹn.
Hồng Ngân
Đọc bài viết gốc tại đây