N
Tin Tức Tổng Hợp
Source Logo

Tôi 'quay xe' sau khi nghỉ hưu sớm với tài sản 20 tỷ

Có nhà, xe ở Sài Gòn, tài khoản tiết kiệm một tỷ, vài lô đất, tháng kiếm 40 triệu từ phòng trọ cho thuê, tôi hết động lực đi làm.

Tôi từng có một giai đoạn mà nhiều người gọi là "chạm ngưỡng tự do tài chính" khi vừa tròn 40 tuổi. Nhìn lại thời điểm đó, nếu xét trên các con số, tôi gần như đã đạt được điều mà không ít người mơ ước: thu nhập thụ động từ cho thuê phòng trọ dao động khoảng 35-40 triệu đồng mỗi tháng, có nhà ở vùng ven TP HCM, có xe để đi lại, trong tài khoản sẵn một tỷ đồng tiền mặt và thêm vài lô đất dự tính dành cho tương lai học hành của hai con. Tổng giá trị tài sản khi ấy của tôi ước khoảng 20 tỷ đồng. Về lý thuyết, tôi hoàn toàn có thể sống chậm lại, không còn áp lực cơm áo gạo tiền.

Hai năm sau đó, tôi thực sự bước vào trạng thái "bán nghỉ hưu". Mỗi ngày trôi qua đều rất nhẹ nhàng: sáng tôi uống cà phê, ăn sáng cùng vợ, rồi về nhà chăm cây, nuôi cá. Khoảng 9 giờ, tôi ngồi vào bàn làm việc, nhận vài dự án freelance, làm đủ để có thêm thu nhập lặt vặt. Buổi chiều tôi đi đánh cầu lông, rồi tối về ăn cơm cùng gia đình. Cuối tuần, tôi dắt các con đi trung tâm thương mại, đi bơi, hoặc thỉnh thoảng về quê.

Nhưng quê tôi cũng đang đô thị hóa nhanh. Bạn bè cùng trang lứa với tôi ai cũng bận rộn mưu sinh, ít còn thời gian để ngồi lai rai trò chuyện như trước. Những cuộc gặp gỡ của tôi cũng vì thế thưa dần. Những ngày tưởng như rất "tự do" của tôi bắt đầu giống nhau một cách nhàm chán.

Thời gian đầu nghỉ việc, tôi thấy khá dễ chịu vì không deadline, không áp lực, không phải chạy theo chỉ tiêu. Nhưng càng về sau, cảm giác chán nản càng xuất hiện rõ rệt. Tôi chán vì thiếu mục tiêu để phấn đấu, vì ít kết nối xã hội, vì mỗi ngày thức dậy không còn động lực "làm gì cho ra trò". Có lúc, tôi giật mình khi nhận ra mình đang sống trong trạng thái chờ đợi, giống như "chờ tới lượt gặp ông bà", chứ không phải đang tận hưởng một cuộc sống có động lực và ý nghĩa.

>> 'Dại dột nghỉ hưu sớm với tài khoản tiết kiệm 3 tỷ'

Chính trải nghiệm đó khiến tôi hiểu ra một điều: FIRE (nghỉ hưu sớm) không nên được hiểu là nghỉ hẳn. Với tôi, FIRE đúng hơn là quyền được lựa chọn cách làm việc khác đi. Khi tài chính đã đủ vững, điều quan trọng không còn là làm ra bao nhiêu tiền, mà là mình còn muốn đóng góp điều gì, còn thấy bản thân có ích hay không?

Từ năm 42 tuổi, tôi quay lại guồng công việc, nhưng với một tâm thế hoàn toàn khác. Tôi làm vì niềm vui, vì cảm giác mình vẫn còn giá trị, chứ không phải vì áp lực thu nhập. Tôi làm ít hơn, chọn lọc công việc kỹ hơn, ưu tiên những thứ mình thích và thấy có ý nghĩa. Quan trọng hơn, tôi giữ cho mình một nhịp sống gắn với xã hội, với con người, với những mục tiêu cụ thể.

Tự do tài chính là điều rất đáng quý. Nhưng tôi nhận ra có một thứ còn quý hơn: đó là việc có lý do để thức dậy mỗi sáng với sự hứng khởi. Nghỉ ngơi để tái tạo năng lượng thì cần thiết. Nhưng nghỉ quá lâu, khi bản thân chưa sẵn sàng về tinh thần, đôi khi lại biến thành một dạng "nghỉ hưu sớm trong tâm trí" - nơi con người ta không còn động lực để tiến lên, dù phía trước vẫn còn rất nhiều năm để sống.

Nguyen Thanh Phat

Đọc bài viết gốc tại đây