Tôi sẽ rời đi nếu lại tỏ tình thất bại với cô gái theo đuổi nửa năm
Tôi sinh năm 1993, làm thợ hồ, thu nhập đủ nuôi gia đình vì đã có nhà sẵn ở Sài Gòn (bố mẹ cho). Tôi không hút thuốc, không rượu bia. Trước giờ tôi chưa từng trải qua một mối tình thực sự. Tôi từng tìm hiểu vài người qua mai mối, đều là con gái bạn mẹ hoặc hàng xóm giới thiệu nhưng thường chỉ khoảng một tuần là tôi chủ động dừng lại vì không có cảm xúc. Tôi không muốn để gia đình hy vọng rồi thất vọng. Tôi luôn nghĩ yêu là để cưới, không phải quen hết người này đến người khác.
Có người nói tôi là gay, có người khuyên cứ kiên trì tìm hiểu rồi sẽ có cảm xúc. Nhưng nếu ngay từ đầu đã không muốn ở bên cạnh, tôi thấy nên dừng lại để không làm mất thời gian của ai. Tôi cũng từng rung động nhưng khi biết người ta đã có người yêu thì tôi rút lui.
Tháng 8/2025, chị hàng xóm giới thiệu cho tôi một cô gái kém 7 tuổi, ngoại hình ưa nhìn. Mọi người đều khen chúng tôi có tướng phu thê. Tôi cũng thấy vậy. Em làm kế toán, từng trải qua hai mối tình. Ấn tượng đầu tiên của tôi là em khá khó tính. Tôi không có kinh nghiệm tán gái nên rất lúng túng. Đến ngày thứ ba thì tôi bị em chặn. Hỏi ra, em nói bạn mượn điện thoại tưởng tôi lừa đảo nên chặn. Tôi hụt hẫng nhưng vẫn cố gắng vì gia đình hai bên đều muốn vun vén.
Sau một tuần nhắn tin không tiến triển, tôi nhờ chị hàng xóm dẫn qua nhà nói chuyện trực tiếp. Từ đó mỗi tuần tôi qua một lần. Suốt một tháng đầu gần như miễn cưỡng. Sang tháng thứ hai có chút thay đổi nhưng em vẫn không chịu đi uống nước riêng với tôi. Tôi từng định bỏ cuộc nhưng chỉ cần một ngày không nói chuyện là tôi lại nhớ, tự nhủ chắc em thử lòng mình.
Sau hai tháng, em mới đồng ý kết bạn Zalo và đi uống nước nhưng mọi thứ vẫn rất bình thường. Có lần hai ngày liền em không trả lời tin nhắn, dù đã xem. Tôi nghĩ em đã chọn được người khác hoặc quá mệt vì tôi theo đuổi. Tôi xóa kết bạn và rời đi. Bất ngờ em nhắn lại, trách rằng một mối quan hệ chỉ tính bằng tháng thôi sao. Em nói vì bận và mệt nên không nhắn. Tôi sợ mất em thật nên tối hôm sau qua xin lỗi. Gia đình em cũng muốn chúng tôi cho nhau cơ hội. Một tuần sau em chấp nhận lời xin lỗi.
Tôi nghĩ từ đó chúng tôi chính thức tìm hiểu nhưng không hẳn vậy. Đã nửa năm trôi qua, tôi quan tâm khi em bệnh, cố gắng chiều chuộng, dù chưa có danh phận gì. Tôi xác định nghiêm túc nhưng em hiếm khi cười khi ở cạnh tôi. Có lần đang nói chuyện vui, em lại bảo không muốn tôi mất thời gian. Tôi bất ngờ vì tưởng mình đã tiến xa hơn. Tôi xin một cơ hội tìm hiểu nghiêm túc, em vẫn từ chối. Tôi lại xóa kết bạn nhưng không quên được.
Mẹ em còn muốn nối lại. Sau ba ngày tôi lại xin lỗi, mặc cho mọi người can ngăn. Lần này em giận thật, không muốn nói chuyện. Gần Tết em bận, tôi biết mình cư xử trẻ con nên chấp nhận. Em gái em mời tôi ăn tất niên, ban đầu tôi không dám đi, chỉ đến khi em trực tiếp mời. Sau đó chúng tôi dần nói chuyện lại. Em nói chưa muốn làm hòa nhưng rồi cũng nhắn tin như trước.
Nửa năm trôi qua, bố mẹ hai bên đều mong em qua nhà tôi chúc Tết, ít nhất với tư cách bạn bè. Tôi cũng sang chúc Tết và lì xì đầy đủ. Tôi hy vọng em sẽ suy nghĩ lại nhưng em vẫn nói không. Tôi là con trai trưởng, cháu đích tôn trong dòng họ. Gia đình tôi sốt ruột vì tôi chưa từng có bạn gái chính thức. Người ta mai mối nhiều nhưng tôi đều lắc đầu. Lần này theo đuổi lâu như vậy mà không được đáp lại, bố mẹ tôi cũng dao động.
Tôi có thuyết phục em qua nhà tôi chúc Tết để tôi có thêm động lực nhưng em từ chối và nghĩ tôi cố tình dùng gia đình hai bên để ép. Tôi chưa bao giờ muốn như vậy. Tôi hỏi thẳng: em không thể thích tôi hay tôi có thiếu sót gì? Em nói đôi lúc cũng nghĩ hay là cho tôi cơ hội nhưng rồi lại gạt đi ngay. Nghe vậy tôi rất hụt hẫng.
Em nói tính cách tôi khiến em chưa bao giờ thật sự rung động. Tôi nghĩ mình thoáng tay, nhiệt tình, có dỗi nhưng chóng qua, ở khu tôi ai cũng biết tôi sống thế nào. Tôi xác định yêu là cưới nên mới quan tâm đến đúng sai, mới buồn khi em làm tôi tổn thương. Tôi luôn nhẹ nhàng giải thích, không lớn tiếng nhưng có lẽ với em, như vậy vẫn chưa đủ. Em nói hôm nay rảnh hơn sẽ nói chuyện đàng hoàng với tôi. Có lẽ đây sẽ là lần cuối. Nếu em thật sự không muốn, lần này tôi sẽ rời đi.
Văn Chương
Đọc bài viết gốc tại đây