Tôi tiếc 10 năm thanh xuân thuê nhà Sài Gòn dù thu nhập 45 triệu
Tôi vừa chuyển khoản tiền thuê nhà tháng này: 15 triệu đồng. Nhìn con số đó trên màn hình điện thoại, tự nhiên tôi ngồi tính nhẩm. Mỗi năm gần 180 triệu, 10 năm là gần 1,8 tỷ, bằng nửa giá trị căn nhà, trong khi vẫn chỉ là ở thuê nhà của người khác.
Vợ chồng tôi hiện có tổng thu nhập khoảng 45 triệu mỗi tháng. Những năm đầu đi làm ở Sài Gòn, chúng tôi chọn thuê nhà vì nghĩ đó là cách sống "an toàn". Không phải vay nợ, không phải gánh áp lực trả góp hàng tháng, công việc có biến động cũng dễ xoay xở. Lúc đó, nhiều người khuyên nên vay mua nhà sớm, nhưng chúng tôi đều gạt đi. Nghĩ đến khoản nợ kéo dài 20 năm là thấy ngợp. Thuê nhà vài triệu mỗi tháng, cảm giác nhẹ đầu hơn nhiều.
Chúng tôi thuê căn hộ này đã gần 4 năm. Trước đó là hai căn khác. Cộng lại, gần mười năm sống ở Sài Gòn, một phần ba thu nhập của chúng tôi trôi vào tiền thuê nhà. Lúc mới đi làm, việc thuê nhà có vẻ hợp lý. Hai vợ chồng đều nghĩ giống nhau: "Cứ thuê để linh hoạt tài chính, không phải gánh nợ, lỡ công việc thay đổi còn dễ xoay xở".
Nhưng mọi thứ thay đổi theo thời gian. Tiền thuê nhà không đứng yên. Từ 7 triệu lên 10 triệu, rồi 12 triệu, giờ là 15 triệu. Trong khi đó, lương tăng chậm hơn nhiều, khoản tiền tiết kiệm của chúng tôi sau nhiều năm cũng không tăng lên bao nhiêu.
>> '15 năm thuê nhà tốt hơn mua chung cư Hà Nội giá 100 triệu một m2'
Có lần ngồi cà phê với mấy người bạn cũ. Một người trong nhóm nói nửa đùa nửa thật: "Tụi mình đi làm 10 năm chắc không bằng tiền lời một lô đất". Nghe xong tôi chỉ cười chua chát.
Công việc của chúng tôi vẫn ổn, nhưng càng lớn tuổi càng thấy nó không phải thứ chắc chắn. Thị trường thay đổi, công ty thay đổi, nhân sự cũng thay đổi. Đến tuổi trung niên, nhiều người bắt đầu lo chuyện bị thay thế. Nhất là bây giờ công nghệ phát triển quá nhanh, AI có thể làm được nhiều việc trước đây chỉ con người mới làm.
Trong khi đó, nhà đất lại khác. Đó là tài sản có thể nhìn thấy, có thể sử dụng, và quan trọng nhất là gắn với đất đai - một nguồn lực hữu hạn theo thời gian. Dân số tăng lên, nhu cầu nhà ở tăng, còn đất thì không thể sinh thêm, đó là thực tế không thể thay đổi.
Nhìn lại 10 năm đã qua, đôi khi tôi tiếc. Nếu ngày đó mạnh dạn vay mua một căn hộ nhỏ, có thể bây giờ chúng tôi đã có một tài sản đáng kể. Ít nhất, số tiền 15 triệu mỗi tháng đang trả tiền thuê kia đã trở thành tiền trả góp cho chính căn nhà của mình.
Càng nghĩ tôi càng thấy không ai làm công ăn lương cả đời. Thu nhập rồi sẽ có lúc giảm xuống, nhưng tài sản tích lũy thì có thể ở lại. Vì vậy, nếu được quay lại tuổi trẻ, tôi sẽ chọn mua nhà sớm hơn. Không nhất thiết phải căn nhà thật lớn hay thật đẹp, chỉ cần đó là tài sản của mình.
Có nhà để ở, có thể cho thuê khi cần, và quan trọng hơn là có một chỗ dựa tài chính khi tuổi già đến. Làm lụng cả đời, cuối cùng ai cũng mong có một thứ gì đó còn lại. Với tôi, một căn nhà vẫn là tài sản thực tế và bền vững nhất. Không chỉ cho mình, mà còn cho con cái sau này.
Đọc bài viết gốc tại đây