N
Tin Tức Tổng Hợp
Source Logo

Tôi mãn nguyện với tình tri kỷ cùng người phụ nữ có chồng

Chúng tôi gần gũi và quan tâm nhau, làm tất cả những gì có thể để cả hai vui, tình cảm đó không có sự tính toán thiệt hơn.

Tôi là nữ, cuộc đời từng trải qua nhiều cung bậc cảm xúc và cũng có những lúc tưởng chừng như chết đi sống lại vì hai chữ "tình cảm". Tôi được học hành đàng hoàng, đỗ đạt, có một nụ cười mà đứa bạn thân bảo "duyên nhất quả đất". Thế nhưng trải qua nhiều mối tình không đi đến đâu, tôi dần nhận ra mình không thích hợp để yêu ai vì không được bình thường. Rồi giờ đây, tôi mãn nguyện với cuộc sống, vô cùng hạnh phúc với tình cảm hiện tại. Thứ tình cảm được gọi là tri kỷ.

Tôi từng trải qua một mối tình sâu đậm với người cùng giới thời trung học. Chúng tôi đã chia tay vì nhiều lý do dẫu biết rằng cả hai vẫn còn tình cảm. Rồi tôi gặp chị, người phụ nữ đã có gia đình và hai con khôn lớn. Chị hơn tôi tám tuổi, khuôn mặt phúc hậu và hiền lành. Đặc biệt tôi phát hiện chị mới là người có nụ cười "duyên nhất quả đất". Chị cười đẹp lắm, rất đẹp, vì thế tôi mê mẩn nụ cười ấy. Chị và gia đình đều quý tôi, vì vậy tôi luôn qua lại nhà chị, còn chị qua lại nhà tôi khi có dịp. Chị nói thứ tình cảm hai đứa dành cho nhau gọi là tri kỷ. Đúng vậy, tôi và chị hiểu nhau và biết cả suy nghĩ của người đối diện, dù bên kia không cần nói ra, chị nói chúng tôi giống nhau đến 80%. Tôi thấy điều đó đúng.

Chúng tôi gần gũi và quan tâm nhau, làm tất cả những gì có thể để cả hai vui, vì tình cảm đó không có sự tính toán thiệt hơn, không vụ lợi. Chị là người phụ nữ hoàn hảo về tất cả, đẹp người lại còn được nết nên mọi người yêu quý. Chồng chị thương yêu và chiều chuộng chị nhưng anh lại ích kỷ và sống vì bản thân, anh yêu tiền. Còn chị ngược lại với những gì anh có, chị muốn được giúp đỡ mọi người. Chị tình cảm và lý trí, vì vậy dường như chị không hòa hợp với chồng, trong khi anh lại luôn nghĩ chị hạnh phúc với một người chồng như anh. Những gì chị cần thì chồng lại không có. Chị chỉ cần những điều giản dị, bình dị và bình yên, không muốn tranh đua. Chị đảm đang và biết cách hài hòa, cân bằng cuộc sống, đặc biệt nấu ăn rất ngon.

Chúng tôi cứ thế tìm đến nhau, gần gũi, quan tâm và yêu thương. Chồng chị vui vẻ và quý mến khi tôi đến nhà, chúng tôi cùng nhau đi ăn sáng, cùng nhau nói chuyện. Hàng ngày tôi và chị vẫn nói chuyện qua điện thoại vì mỗi người mỗi công việc khác nhau, chồng chị biết nhưng anh vui vẻ. Những khi có thời gian chúng tôi lại cùng đi bên nhau để chia sẻ và thấu hiểu. Chị vẫn nói đó là tình cảm tri kỷ, nó bình thường như bao thứ tình cảm khác nhưng không tầm thường. Nó cao cả hơn tình yêu vì tình yêu có sự ích kỷ, nó giống như tình thân nhưng không phải, vì tình thân không phải tất cả đều chia sẻ được. Còn thứ tình cảm của chúng tôi đang có, nó không có ranh giới và không có khoảng cách.

Kể cả chuyện chúng tôi dành cho nhau những cái ôm hôn hay cử chỉ thân mật, điều đó cũng không có khoảng cách, chỉ là thể hiện sự quan tâm nhau mà thôi. Chúng tôi trân trọng và quý mến nhau, tôi vui khi chị vui, tôi buồn khi chị buồn và tôi đau khi chị đau, chị cũng thế. Chúng tôi chia sẻ tất cả, kể cả chuyện giường chiếu của chị với chồng, cảm giác của chị ra sao. Tôi cũng chia sẻ về gia đình và tất cả. Đối với chúng tôi, không có bí mật giữa hai đứa.

Tình cảm của chúng tôi cứ êm đềm và đẹp thế. Đến giờ đã một thời gian rất dài nhưng chưa lần nào hai đứa giận hờn hay khó chịu; khi nói chuyện hay lúc bên nhau chỉ có cười và yêu thương, không muộn phiền về điều gì cả. Tôi đã nghĩ cuộc đời mình tìm được một niềm vui trọn vẹn, chỉ cần vậy thôi cũng đủ để tôi thấy ấm áp và hạnh phúc rồi.

Hà Phương

Đọc bài viết gốc tại đây