N
Tin Tức Tổng Hợp
Source Logo

Ở tuổi 45, tôi quyết định cho mình và 'bạch nguyệt quang' cơ hội

Ở tuổi này, tôi hiểu tình yêu không thể tách rời khỏi trách nhiệm.

Tôi là tác giả bài viết "Ở tuổi 45, tôi bối rối khi được ‘bạch nguyệt quang’ theo đuổi". Trước hết, tôi chân thành cảm ơn tất cả những người đọc bài và để lại lời khuyên. Tôi đọc từng bình luận, có những ý kiến khiến tôi phải dừng lại rất lâu để suy nghĩ. Khi bài viết được đăng tải, tôi đã hoàn tất thủ tục ly hôn với chồng cũ. Việc ký vào tờ giấy ấy không làm tôi nhẹ nhõm ngay lập tức nhưng nó đánh dấu một ranh giới rõ ràng: tôi chấp nhận nhìn thẳng vào những gì mình đã trải qua và thôi tự thuyết phục rằng mọi chuyện rồi sẽ khác đi.

Tôi đã có cuộc trò chuyện dài với con trai lớn. Con nói lẽ ra tôi nên ly hôn từ nhiều năm trước. Nghe con nói vậy, tôi không giận mà chỉ nghẹn. Có lẽ con chứng kiến nhiều hơn tôi tưởng. Những tổn thương trong hôn nhân không chỉ là những lần xung đột ai cũng nhìn thấy, mà còn là những điều âm thầm gặm nhấm lòng tự trọng, sự tự tin và cả phẩm giá của một người phụ nữ, kể cả trong những chuyện riêng tư mà người ta thường chọn cách im lặng.

Về câu chuyện năm xưa, vì bố đã mất từ lâu nên tôi hỏi lại mẹ và anh trai. Tôi mới biết khi đó, người bạn thân của anh trai (sau này là chồng cũ của tôi) đã có tình cảm với tôi. Anh ấy là con nhà cán bộ, sống gần nhà, lại đang giúp anh tôi xin việc nên gia đình có ý vun vén. Hôm xảy ra sự việc, anh - người bạn cũ của tôi - đến chơi. Mọi người ngồi đánh cờ tướng.

Bình thường anh ít chơi nhưng hôm ấy lại thắng liên tiếp. Từ vài lời trêu đùa, câu chuyện bị đẩy đi xa hơn mức cần thiết. Có người cho rằng anh gian lận. Không khí căng thẳng dần, những lời xúc phạm không chỉ nhắm vào anh mà còn nhắc đến cha anh - một người học giỏi nhưng vì lý lịch tư sản nên không được học tiếp, phải đi bộ đội rồi về quê làm nông - với giọng miệt thị. Khi lòng tự trọng bị chạm đến, anh phản ứng mạnh và cuối cùng là những lời xua đuổi, cấm đoán.

Bây giờ nhìn lại, tôi hiểu khi ấy ai cũng có cái lý của mình nhưng cách ứng xử đã đẩy mọi việc vượt khỏi tầm kiểm soát. Một sự việc nhỏ cộng với tự ái và định kiến, đã khép lại một mối quan hệ còn rất non trẻ. Hiện tại, tôi trân trọng tình cảm anh dành cho mình. Tôi đã gửi bài viết cho anh đọc. Chúng tôi cùng xem các bình luận. Tôi hỏi anh về quá khứ. Anh nói khi đó mình còn quá trẻ, phản ứng nhiều bằng cảm xúc hơn là lý trí. Anh cũng thừa nhận rằng nếu đứng trên góc nhìn của phụ huynh, gia đình tôi không hoàn toàn sai khi muốn con gái có một lựa chọn ổn định, thay vì đặt cược vào một chàng trai mới vào đại học với tương lai còn mơ hồ.

Điều khiến tôi suy nghĩ không phải là ai có lỗi, mà là cách anh nhìn nhận lại câu chuyện, bình tĩnh và không đổ lỗi. Chúng tôi nói với nhau rất thực tế về tương lai: về việc thích nghi nếu tôi chuyển đến một môi trường mới, về chuyện học của con, về mong muốn được làm việc và tự chủ tài chính của tôi. Anh không hứa hẹn điều gì viển vông, chỉ nói mọi thứ cần được chuẩn bị từng bước. Ở tuổi này, tôi hiểu tình yêu không thể tách rời khỏi trách nhiệm. Cảm xúc có thể đưa hai người đến gần nhau nhưng chỉ sự chín chắn mới giúp họ đi cùng nhau lâu dài.

Sau khi cân nhắc ý kiến của độc giả, hỏi mẹ, hỏi bạn thân và tự hỏi lòng mình nhiều lần, tôi quyết định cho bản thân một cơ hội. Không phải vì tiếc nuối quá khứ, mà vì tôi không muốn tiếp tục sống trong tâm thế sợ hãi. Tôi muốn thử bước tiếp khi mình đã đủ hiểu giới hạn của bản thân và đủ bình tĩnh để chịu trách nhiệm với lựa chọn ấy. Cuối tháng ba, khi các con anh có kỳ nghỉ ngắn, anh sẽ đưa các cháu về Việt Nam. Chúng tôi dự định cùng nhau đi du lịch trong nước một tuần. Với tôi, đó không chỉ là một chuyến đi, mà là khoảng thời gian để các con quan sát, cảm nhận và tự nhiên phản ứng. Sự thoải mái của ba đứa trẻ sẽ là điều chúng tôi lắng nghe trước tiên.

Tôi không ảo tưởng rằng tình yêu có thể xóa đi mọi tổn thương cũ. Tôi chỉ hy vọng rằng sau những gì đã trải qua, mình có thể bước đi chậm rãi hơn, tỉnh táo hơn và vẫn giữ được sự tử tế với chính mình. Tương lai thế nào tôi chưa biết nhưng lần này, nếu bước tiếp, tôi sẽ bước bằng bình thản, với lòng đủ yên để tin rằng mình vẫn có thể thử thêm một lần, không vội vàng, không sợ hãi, chỉ với chính mình.

Tường Vi

Đọc bài viết gốc tại đây