N
Tin Tức Tổng Hợp
Source Logo

Tôi hối hận vì khiến gia đình em chồng tan vỡ

Khoản nợ tôi vay của em chồng kéo dài suốt mấy năm không trả góp phần khiến vợ chồng em dâu lục đục dẫn tới ly hôn.

Tôi viết những dòng này với tâm thế của một người biết mình sai nhưng đến giờ vẫn loay hoay không tìm được lối ra. Tôi là người chị dâu tệ bạc. Tôi về làm dâu được nhà chồng và em chồng quan tâm, giúp đỡ về vật chất rất nhiều. Tôi được nhà chồng tin tưởng nên khi khó khăn, tôi thường xuyên vay tiền của em gái chồng, lúc chục triệu, lúc hàng trăm triệu đồng. Thời gian đầu về làm dâu, tôi tiêu xài thoải mái vì nhà chồng và chồng có điều kiện.

Sau này, vợ chồng tôi vỡ nợ hơn chục tỷ. Những lúc túng quẫn, em chồng đòi nợ rồi mắng mỏ vì tôi khất và nói dối quá nhiều, tôi lại quay ra nói xấu, đặt điều, to tiếng với em chồng. Khi em kiện tôi để đòi lại tiền, tôi vẫn cố cãi nhưng cuối cùng thua kiện và vẫn chưa thể trả nợ. Ba năm gây nợ, trốn nợ, đó là chuỗi ngày tôi vay khắp nơi, lấy chỗ này đắp chỗ khác, vay người này để trả người khác, trốn tránh chủ nợ, kéo theo bao hệ lụy khiến hai bên gia đình nội ngoại khổ sở, căng thẳng, mất ăn mất ngủ. Khoản nợ tôi vay của em chồng kéo dài suốt mấy năm không trả góp phần khiến vợ chồng em dâu lục đục dẫn tới ly hôn.

Thời điểm vỡ nợ đó, chúng tôi bán nhà riêng ra ở trọ, có lúc hết tiền về mượn nhà em chồng ở vài tháng. Nhà chồng bán đất giúp chúng tôi trả nợ nhưng vì vay lãi nặng nên không thấm vào đâu. Xã hội đen đến quấy phá liên tục, có lúc phải gọi báo công an nên em chồng không cho chúng tôi ở nhờ nữa. Chúng tôi giận em vì nghĩ em có điều kiện mà tính toán quá. Từ khi ra ngoài thuê trọ, nhà tôi và em chồng từ mặt nhau.

Nay tôi đi làm lại, có chút tiền đủ để chi tiêu nhưng số nợ với em chồng quá lớn so với khả năng hiện tại của tôi. Tôi không thể trả nổi. Bố mẹ chồng định bán đất trả nợ giúp chúng tôi để hai anh em làm hòa. Đây là phần đất ông bà định cho chồng tôi thừa kế. Tôi và chồng đã khiến em sống trong mất mát tài sản, tan vỡ gia đình, mất niềm tin vào con người, rơi vào trầm cảm hơn một năm nay.

Hiện tại, chúng tôi đã có cuộc sống bình thường, tôi vừa mang thai. Tôi vui nhưng cũng lo lắng. Tôi sợ nghiệp báo, sợ một ngày nào đó những gì mình gây ra sẽ quay lại với chính mình và đứa con chưa chào đời. Tôi hối hận và bất lực, muốn chuộc lỗi nhưng không đủ khả năng. Trong hoàn cảnh này, tôi thật sự không biết mình phải làm sao nữa?

Thu Thủy

Đọc bài viết gốc tại đây