Vừa quay lại với tôi một hôm, anh đòi chia tay vì còn yêu tình cũ
Tôi 27 tuổi, anh 33 tuổi, quen nhau hơn một năm. Anh từng yêu cô gái làm cùng phòng 5 năm. Do hoàn cảnh hai gia đình không môn đăng hộ đối, gia đình cô gái đã cấm cản mối quan hệ này và bắt cô ấy vào TP HCM làm việc. Anh bị phụ tình nên tức giận và trả thù cô ấy bằng cách cưới vội người khác làm vợ dù không có tình cảm, với suy nghĩ không có em thì anh vẫn lấy được vợ. Trong khoảng thời gian ấy, anh và người yêu cũ vẫn liên lạc với nhau, bị vợ phát hiện, cô ấy bỏ về nhà mẹ đẻ và quyết định ly hôn khi vừa cưới anh được một tuần. Anh xin lỗi, níu kéo nhưng không được và vì không yêu nên anh cũng dứt khoát ly hôn.
Sau khi ly hôn một thời gian, anh quen tôi. Chúng tôi gặp gỡ nói chuyện như hai người bạn. Sau một thời gian anh chia sẻ chuyện từng lấy vợ và thể hiện tình cảm với tôi, bảo nếu tôi chấp nhận quá khứ của anh thì mong mối quan hệ này tiến xa hơn. Tôi không quan trọng vấn đề đàn ông từng lấy vợ, với lại anh cũng chưa có con cái nên tôi chấp nhận. Hai người yêu nhau từ đó.
Tôi đưa anh về nhà chơi, nói rõ hoàn cảnh của anh, bố mẹ cũng không phản đối gì, chỉ góp ý là tìm hiểu kỹ xem đã làm xong thủ tục ly hôn chưa. Chúng tôi quen nhau thời gian đầu rất vui và hạnh phúc. Anh tâm lý, tình cảm, quan tâm, chiều chuộng tôi dù một tuần phải trực đôi ba buổi tối ở cơ quan. Chưa bao giờ tôi và anh được đi chơi hai ngày cuối tuần vì anh phải lên Hà Nội học nâng cao chuyên môn, còn đâu thời gian trống mới dành cho tôi. Công việc của anh áp lực, lại thêm đi lại học hành vất vả, tốn kém, tôi không bao giờ gây thêm áp lực gì cho anh mặc dù rất nhiều lúc anh vô tâm. Những ngày lễ tôi cũng chưa bao giờ đòi hỏi gì.
Bẵng đi một thời gian, anh ít quan tâm và thấy dãn ra. Tôi chia sẻ thẳng thắn với anh, nói hết suy nghĩ của mình. Anh bảo bận quá; công việc, học hành, áp lực mệt mỏi nên không có nhiều thời gian cho tôi. Anh xin lỗi và bảo sẽ chú ý hơn. Tôi thông cảm cho anh. Tôi luôn là người chủ động nhắn tin, gọi điện, hỏi han, lâu lâu hai đứa không gặp nhau tôi lại tạo cơ hội gặp gỡ. Thế nhưng dần dần tôi cảm thấy mình giống như đi xin tình cảm từ anh, anh ban cho như nào thì nhận như thế. Tôi đề nghị dừng lại, anh không nói gì cả, không lời níu kéo, không lời giải thích, không lời biện minh. Cả hai cứ thế im lặng và dần buông. Khi đó tâm trạng của tôi rất thoải mái và nhẹ nhõm. Thi thoảng chúng tôi có hỏi thăm nhau, anh nhờ tôi một số việc trong khả năng, tôi vẫn giúp.
Năm tháng sau khi dừng lại, anh chủ động hỏi han tôi nhiều hơn, quan tâm nhiều hơn và muốn quay lại. Anh trả lời rằng thời gian trước thực sự suy nghĩ rất nhiều, không muốn tôi khổ vì anh có một đời vợ rồi, sẽ thiệt thòi cho tôi. Anh muốn cho cả hai thời gian suy nghĩ. Tôi không nói gì. Anh quan tâm tôi, thường xuyên đến nhà tôi chơi, tôi vẫn giữ khoảng cách vì chưa thực sự tin anh chân thành. Rồi với sự nhiệt tình và chân thành của anh đối với tôi và gia đình, tôi dần dần đáp lại tình cảm, càng tin tưởng hơn khi được gia đình vun vén và ủng hộ.
Chưa kịp hạnh phúc thì chỉ sau một đêm, anh nhắn tin nói dừng lại vì vẫn còn tình cảm với người cũ. Tôi không tin, gọi lại hỏi cho rõ nhưng anh trả lời rất lạnh lùng. Tôi cố níu kéo, còn anh im lặng. Tôi hẹn gặp để nói chuyện rõ ràng. Anh thừa nhận vẫn còn yêu người cũ và sẽ quay lại với họ. Anh nói dừng lại là để tôi không phải khổ về sau. Nghe xong, tôi chỉ thấy đau. Vậy tình cảm bấy lâu nay của tôi là gì? Còn anh, có phải chỉ xem tôi như một sự thay thế? Những quan tâm, yêu thương trước đó hóa ra chỉ là tạm thời sao. Tôi nhận ra họ vẫn còn liên lạc, còn tình cảm, chỉ tôi chỉ là người đến sau và không được chọn. Anh đã dứt khoát buông, tôi cũng không giữ, chỉ tiếc quãng thời gian đã qua và sự tin tưởng mình từng dành cho anh. Nghĩ thế nhưng trong lòng tôi khó chịu lắm, tôi phải làm sao đây?
Hà Thư
Đọc bài viết gốc tại đây