N
Tin Tức Tổng Hợp
Source Logo

Trắng đêm vì hàng xóm tra tấn karaoke chênh phô, lạc nhịp

Có người nói: 'Tết mà không ồn ào thì còn gì là Tết', nhưng niềm vui của nhà hàng xóm lại trở thành cực hình của gia đình tôi.

Những ngày này, khi phố xá bắt đầu treo đèn lồng, nhà nhà bật nhạc xuân và ai cũng nói về kế hoạch sum họp, tôi lại thấy lo. Không phải chuyện thưởng Tết, cũng không phải chuyện quà cáp. Tôi chỉ lo những đêm mất ngủ sẽ lặp lại. Bởi Tết năm ngoái, tôi đã có một đêm gần như thức trắng.

Khi ấy, nhà bên cạnh mở karaoke từ chiều. Ban đầu chỉ vài bài cho vui, tiếng cười nói rôm rả, tôi còn thấy không khí cũng khá dễ chịu. Tết mà, ai chẳng muốn mở nhạc, nâng ly, hát vài bài cho trọn niềm vui sum họp. Nhưng rồi trời tối dần, khách vẫn chưa về, tiếng loa mỗi lúc một lớn. Đến gần 11 giờ đêm, micro bắt đầu rè, tiếng nhạc dồn dập, giọng hát thì càng lúc càng chênh phô, lạc nhịp khi hơi men ngấm dần.

Trong nhà tôi, con nhỏ giật mình khóc thét vì tiếng bass rung cửa kính. Mẹ tôi lớn tuổi, huyết áp không ổn định, cứ trằn trọc mãi không ngủ được. Tôi bước ra ban công, nhìn sang nhà hàng xóm đang đèn sáng rực, người ra người vào chúc tụng. Họ vui thật, còn tôi thì chỉ mong cuộc vui chóng tàn để được yên tĩnh. Tết của nhà họ, bỗng trở thành cực hình của nhà tôi.

Tôi từng nghĩ mình dễ tính. Vài ngày Tết, ồn ào một chút cũng có thể thông cảm. Nhưng khi sự hân hoan kéo dài hết đêm này sang đêm khác, nó không còn là chuyện "thông cảm" nữa mà trở thành gánh nặng. Tôi đã chứng kiến không ít lần trong khu phố có người sang nhắc nhở, rồi lời qua tiếng lại, thậm chí xô xát chỉ vì vài bài hát quá giờ, quá lớn, quá đà.

Có người nói với tôi: "Tết mà không ồn ào thì còn gì là Tết". Nghe qua thấy cũng có lý. Nhưng đó chỉ là một nửa sự thật. Vui không sai, hát hò không xấu, tụ tập bạn bè ngày xuân cũng là một nét đặc trưng của Tết. Nhưng vui đến mức làm đảo lộn sinh hoạt của nhiều người xung quanh thì không thể xem là quyền đương nhiên.

Tôi không đòi hỏi ai phải im lặng tuyệt đối cả Tết. Chỉ cần họ vui vừa đủ để trẻ con ngủ được, để người già không mệt mỏi, để sáng hôm sau người khác còn đủ tỉnh táo. Niềm vui của mình không nên đặt trên sức chịu đựng của người khác.

>> Cách tôi khiến hàng xóm chung cư im bặt khi con họ nghịch phá ồn ào

Từ thực tế ấy, tôi đặc biệt quan tâm khi Nghị định 282/2025/NĐ-CP của Chính phủ chính thức có hiệu lực từ ngày 15/12/2025, đặc biệt là trong cách tiếp cận mới về xử phạt tiếng ồn. Trước đây, nhiều người vin vào mốc 22h đến 6h hôm sau để cho rằng chỉ cần không hát karaoke quá khuya là được, còn ban ngày thì "thoải mái".

Quy định mới không còn giới hạn cứng nhắc như vậy. Hành vi gây ồn có thể bị xử phạt bất kể thời điểm nào trong ngày, nếu làm ảnh hưởng đến sinh hoạt của người xung quanh. Điều đó đồng nghĩa, dù là buổi sáng, buổi trưa hay nửa đêm, nếu âm thanh vượt ngưỡng chấp nhận được và gây tác động thực tế, đều có thể bị xử lý. Lực lượng chức năng có quyền xử lý ngay khi xác định hành vi gây ảnh hưởng, không cần phải chờ đến "giờ cấm".

Với tôi, đây là bước thay đổi cần thiết. Bởi thực tế cho thấy, không phải ai cũng đủ kiềm chế để tự dừng lại đúng lúc. Khi tiếng loa đã át cả lời nhắc nhở, thì có lẽ luật pháp phải lên tiếng. Nhưng nói cho cùng, luật chỉ là hàng rào cuối cùng. Không thể xây dựng một khu dân cư văn minh chỉ bằng biên bản và tiền phạt. Điều cần được nâng cấp trước tiên vẫn là ý thức tự giác của mỗi người.

Tôi tự hỏi, nếu trong lúc cầm micro, chúng ta thử đặt mình vào vị trí nhà bên cạnh thì sao? Nếu trong bữa tiệc đông vui ấy, chúng ta nhớ rằng có thể phía sau bức tường kia là một em bé đang sốt, một người già đang cần nghỉ ngơi, hay một người ngày mai phải dậy sớm? Tết sẽ trọn vẹn hơn nếu mỗi người chịu giảm bớt một chút cái tôi, vặn nhỏ loa đi một nấc, dừng sớm hơn một giờ. Đó không phải là sự hy sinh mà là cách để niềm vui được lan tỏa thay vì gây tổn thương.

Tôi không tin Nghị định 282 được ban hành để dập tắt không khí ngày xuân. Tôi nghĩ nó nhắc chúng ta về một ranh giới rất đơn giản giữa tự do và trách nhiệm. Tết, với tôi, không chỉ là tiếng cười lớn. Nó còn là những giấc ngủ đủ đầy, những bữa cơm không phải chan trong tiếng loa, những buổi trưa yên tĩnh để cả nhà nghỉ ngơi sau một năm làm việc vất vả. Tết là khoảng thời gian hồi phục và gắn kết, chứ không phải chuỗi ngày chịu đựng trong tiếng ồn triền miên.

Vũ Mạnh Hùng

Đọc bài viết gốc tại đây