N
Tin Tức Tổng Hợp
Source Logo

'Yêu nhau đi du lịch mua sắm, cưới nhau rồi ở nhà rửa bát'

Gần đây tôi hay bắt gặp câu nói đùa ở trên mạng: 'Không danh phận thì đi du lịch, mua sắm, khách sạn. Có danh phận thì rửa bát'.

Câu nói nửa đùa nửa thật này xuất hiện ngày càng nhiều trên mạng xã hội vì nó chạm đúng tâm lý của không ít người trẻ: Yêu thì vui, còn ràng buộc thì mệt. Càng ít trách nhiệm, càng thấy nhẹ người.

Tình yêu, theo cách nhìn ấy, giống một chuyến đi, hết vui thì rời đi, không ai phải dọn dẹp "hậu quả" cho ai. Tự do trở thành giá trị cao nhất.

Nhưng theo tôi, tự do kiểu đó cũng có một đặc điểm là mọi thứ đều tạm thời.

Không uống cà phê ở quán này thì có thể uống ở quán khác. Không đi chuyến du lịch này thì có thể đi chuyến du lịch khác. Thậm chí, một mối quan hệ cũng có thể thay bằng mối quan hệ khác.

Khi tất cả đều thay thế được, rất khó để thứ gì trở nên thật sự quan trọng. Ngược lại, điều làm nên một đời sống chung thường không phải những khoảnh khắc lãng mạn, mà là những việc rất nhỏ: Nấu ăn, dọn nhà, rửa bát, đổ rác. Những việc chẳng ai đăng ảnh lên mạng, nhưng chính chúng khiến hai người phải ở lại với nhau, phải quan tâm đến nhau mỗi ngày.

Không ai rửa bát ở khách sạn.
Người ta chỉ rửa bát ở nhà.

Vì thế, "rửa bát" không chỉ là việc nhà. Nó là dấu hiệu của cam kết: Tôi ở đây đủ lâu để chịu trách nhiệm cho cuộc sống chung này.

Đúng là cam kết luôn đi kèm phiền toái. Có danh phận nghĩa là bớt tự do hơn. Nhưng bù lại, ta có thứ mà đời sống "tự do tuyệt đối" không cho được, đó là cảm giác thuộc về.

Một nơi có người chờ.
Một bữa cơm có người đợi.
Một căn bếp có tiếng bát đũa quen thuộc.

Có thể đó mới là điều nhiều người thực sự tìm kiếm, dù không nói ra. Vì sau cùng, điều khiến con người mệt mỏi không hẳn là phải rửa bát cho ai đó, mà là sống đủ lâu mà chẳng có căn bếp nào cần đến mình.

Duy Hieu

Đọc bài viết gốc tại đây