Tôi 'không được' nên chẳng có người phụ nữ nào chịu ở bên
Tôi 42 tuổi, từng trải qua một cuộc hôn nhân, đổ vỡ đã năm năm. Lý do tan vỡ là việc tế nhị khó nói của đàn ông, vợ không hạnh phúc và rời đi. Sau đó tôi cố gắng chạy chữa, tập thể dục và tìm tình yêu mới. Hơn bốn năm qua, tôi quen ba người phụ nữ, trong đó có một mối tình với mẹ đơn thân gần hai năm rất sâu đậm nhưng rồi họ cũng rời bỏ tôi. Tôi có dùng thuốc hỗ trợ nhưng cũng chỉ hơn một phút là xong. Tôi buồn và tự trách bản thân.
Tôi thật sự rất mong mỏi một mái ấm gia đình. Kinh tế tôi khá, có nhà cho thuê, công việc ổn định nhưng vì căn bệnh khó trị này mà tôi suy nghĩ rất nhiều. Tôi vẫn khát khao yêu thương, cuối ngày chở ai đó đi ăn, cà phê nói chuyện nhưng họ đều rời đi sau khi biết bệnh của tôi. Cô gái tôi yêu sâu đậm còn nói rằng "rất khó để một người phụ nữ trong độ tuổi thanh xuân chấp nhận điều này...".
Cuối năm ra đường, nhìn các cặp đôi hạnh phúc, về nhà có anh em bạn bè, có vợ con quây quần, cảm giác cô đơn một mình trong nhà của tôi thật đáng sợ. Tôi biết khuyết điểm của bản thân nên có gắng bù đắp nhưng tất cả là vô nghĩa. Các bạn có biết bác sĩ trị được bệnh này xin chỉ giúp tôi, tôi đã chữa 5 bác sĩ chuyên khoa nhưng không có tác dụng. Tôi rất buồn và thất vọng. Tôi mới chỉ ngoài 40 tuổi, vẫn muốn có vợ, có một người phụ nữ bên cạnh mình. Cảm ơn độc giả.
Minh Khang
Đọc bài viết gốc tại đây