Bố mắng tôi 'mất dạy' vì không về ăn cỗ Tết
Tôi vừa kết thúc kỳ nghỉ Tết và quay lại Hà Nội làm việc, mang theo sau lưng là một trận mắng nhiếc nặng nề từ bố. Tôi năm nay 27 tuổi. Bố mẹ ly hôn khi tôi mới lên 8. Sau cuộc hôn nhân đổ vỡ ấy, mẹ chuyển đến một tỉnh xa, rồi cả hai đều có gia đình riêng.
Từ đó, tôi chủ yếu sống với bà nội, vừa phụ giúp ông bà, vừa tránh sống chung với vợ hai của bố. Mẹ kế có một con gái riêng hơn tôi 4 tuổi. Những năm tháng tuổi thơ của tôi gắn với không ít lần bị bắt nạt, chì chiết và cãi vã. Vợ hai của bố và con gái riêng của bà thường xuyên giấu đồ ăn, căng dây chia giường, chia từng ngăn tủ với tôi.
Chị gái tôi phải nghỉ học ngay sau khi hết cấp hai vì bố nói không lo nổi. Còn tôi, nhờ học lực tốt nên được nhiều người thương và giúp đỡ. Từ năm 8 tuổi đến hết lớp 12, mẹ tôi đều đặn gửi tiền học, quần áo và đồ dùng cá nhân về. Mẹ hỗ trợ tôi đến hết năm hai đại học, sau đó tôi tự đi làm thêm để đóng học phí.
Từ ngày ly hôn, bố gần như không chu cấp gì ngoài việc đưa gạo cho bà để tôi có cái ăn. Khi tôi lên đại học, bố hỗ trợ được tổng cộng vài triệu đồng. Có thời gian, tôi rất tủi thân, nghĩ rằng bố không thương mình mà chỉ lo cho gia đình mới. Nhưng khi lớn hơn, thấy bố tập cai rượu, tôi mới dần mở lòng, tâm sự nhiều hơn và có thời điểm coi ông là điểm tựa tinh thần.
Chật vật mãi tôi mới có được một công việc ổn định. Đi làm rồi, tôi luôn cố gắng lo lắng cho bố, cho bà nội, cho em trai cùng cha khác mẹ. Em dù con nhỏ nhưng khá hiểu chuyện. Tôi thường xuyên đón em xuống ở cùng và đưa đi chơi, lo cho em nhiều thứ. Có gì ngon, đẹp tôi cũng muốn mua về cho gia đình - từ quần áo, đồ ăn, đến điện thoại, máy tính. Tôi nghĩ, dù quá khứ thế nào thì họ vẫn là máu mủ của mình.
Thế nhưng, sống với bà nội chưa bao giờ dễ dàng. Dù tôi phụ giúp và lo toan nhiều năm, bà vẫn thường xuyên chửi mắng, lôi việc bố mẹ ly hôn ra để dằn vặt, ngăn tôi không được liên lạc với mẹ đẻ. Vì bà không hợp tính với các con khác, nên dù tuổi cao vẫn sống một mình. Do vậy, tôi vẫn tự nhủ đã lớn thì vẫn phải về ở cùng cho bà đỡ cô đơn.
>> Tôi đánh vật kéo con 18 tuổi đi chúc Tết họ hàng
Vợ hai của bố trước kia khá cay nghiệt, nhưng sau này cũng dịu tính lại nên tôi luôn cư xử nhẹ nhàng. Riêng con gái riêng của bà, dù bao năm trôi qua vẫn giữ thái độ khó chịu mỗi khi gặp tôi. Về vai vế, nó lẽ ra phải gọi tôi là chị, nhưng mỗi lần về ăn Tết đều không chào hỏi, không mời cơm, coi như tôi không tồn tại. Tôi chọn im lặng, vẫn cư xử bình thường với chồng con của em. Nhưng bố lại rất quý nó vì có nhiều đất do bố đẻ đã khuất để lại, sau khi lấy chồng bán được nhiều và có vốn, thỉnh thoảng mua sắm một vài món đồ về nhà cho bố.
Tết vừa rồi, bố làm cỗ lớn, mời họ hàng bên ngoại của vợ hai đến đông. Vì cảm thấy không thoải mái nên tôi không về ăn. Sáng hôm sau, trước mặt đông đủ cô chú, bố sang nhà bà nội và mắng chửi tôi nặng nề. Bố nói tôi đi học cao rồi coi thường bố, hơn thua với "con riêng", hỗn láo, mất dạy. Những chuyện riêng tư cũng bị bố lôi ra để chì chiết. Bố ném trả chiếc điện thoại tôi mua tặng và cả số tiền mình biếu trước đó.
Tôi đứng đó, nghe những lời mắng chửi thậm tệ của bố, nước mắt không ngừng rơi. Trước khi bỏ đi, bố còn nói: "Sau này cứ theo mẹ mà ăn Tết, không cần về đây nữa". Điều đó thực sự khiến tôi tổn thương. Tôi đã cố gắng bỏ qua sự vô trách nhiệm của ông trong quá khứ, tự lăn lộn để có ngày hôm nay, có đồng lương để lo cho bố và bà. Nhưng thứ tôi nhận lại chỉ là những lời cay nghiệt.
Vật chất tôi chưa từng được nhận, đến cả sự tôn trọng về tinh thần cũng không có. Tôi từng nghĩ, họ sống tằn tiện, không dám ăn dám mặc, nên mình phải thương và báo hiếu nhiều hơn. Nhưng đến hôm nay, tôi thấy mình mệt mỏi, kiệt sức. Cảm giác như tôi còn không bằng một người con riêng không cùng máu mủ khi bố sẵn sàng làm tổn thương con gái ruột trước mặt bao người.
Liệu tôi nên sống thế nào cho vừa lòng bố? Phải chăng tôi đã sai khi không về dự đám cỗ cùng nhà vợ hai của bố? Hay tôi nên dừng việc chia sẻ quá nhiều về cuộc sống riêng với người nhà, bớt nghĩ về gia đình và rất lâu nữa mới trở về quê?
Đọc bài viết gốc tại đây