N
Tin Tức Tổng Hợp
Source Logo

Tôi đánh vật kéo con 18 tuổi đi chúc Tết họ hàng

'Cả năm không ai hỏi han nhau, đến Tết lại đi chúc tụng, có phải hình thức không, sao phải ép nhau làm điều sáo rỗng?', con chất vấn tôi.

Tôi năm nay 50 tuổi, cái tuổi không còn trẻ, nhưng cũng chưa đủ già để buông xuôi. Vậy mà mấy ngày Tết vừa rồi, tôi gần như phải "đánh vật" với con trai 18 tuổi chỉ để kéo nó đi chúc Tết họ hàng. Con nói: "Thời đại khác rồi ba ơi. Cả năm không ai hỏi han nhau, đến Tết lại xách giỏ quà đi chúc tụng, có phải hơi hình thức không? Tết là để nghỉ ngơi sau một năm mệt mỏi, chứ đâu phải để ép nhau làm điều sáo rỗng".

Nghe con nói, tôi không giận. Thậm chí tôi hiểu vì thế hệ của con lớn lên trong nhịp sống nhanh, mọi thứ gói gọn trong một chiếc điện thoại, kết nối chỉ cách một tin nhắn. Bạn bè có thể nói chuyện mỗi ngày, còn họ hàng xa "không thân thì khỏi cần". Với con, việc dành vài ngày Tết để ngủ nướng, đi chơi với bạn, hay đơn giản là ở nhà xem phim có lẽ thiết thực hơn nhiều so với việc ngồi hàng giờ nghe những câu hỏi quen thuộc của những người họ hàng cả năm không biết mặt.

Tôi cũng hiểu cuộc sống bây giờ gấp gáp. Người lớn chúng tôi cả năm bận bịu mưu sinh, nhiều khi đến anh em ruột còn ít gặp. Có những người họ hàng cả năm không hỏi nhau một câu cũng là chuyện bình thường. Ai cũng có gia đình riêng, nỗi lo riêng, áp lực cơm áo gạo tiền đè nặng trên vai. Nhưng chính vì thế tôi càng nghĩ, nếu đến Tết cũng không tranh thủ ghé thăm nhau, thì mối quan hệ máu mủ rồi sẽ đi về đâu? Tình cảm không tự nhiên mà bền chặt. Nó cần sự gặp gỡ, cần những cái bắt tay, những lời chúc trực tiếp, dù đôi khi còn vụng về, xã giao.

>> Chúc Tết 'sức khỏe dồi dào' nhưng ép nhau cạn chén rượu, bia

Tôi vẫn nhớ ngày nhỏ, Tết với tôi là được theo ba mẹ đi khắp các nhà trong họ. Có những người tôi chỉ gặp đúng một lần mỗi năm. Nhưng chính những lần hiếm hoi ấy khiến tôi biết mình thuộc về một đại gia đình rộng lớn? Tôi biết mình có bác, có chú, có cô, có dì. Cảm giác đó mang lại cho tôi sự gắn kết mà đến giờ vẫn còn nguyên.

Có người bảo: "Sao trong năm không gặp nhau mà cứ phải đợi đến Tết?". Tôi nghĩ đơn giản, trong năm chúng ta có thể xin nghỉ phép để đi du lịch, có thể thu xếp thời gian cho sở thích cá nhân. Còn Tết, từ bao đời nay, vốn là dịp để trở về nhà, trở về với gia đình, họ hàng. Nếu ai cũng nghĩ Tết chỉ là kỳ nghỉ dài để đi chơi cho khỏe, thì sợi dây truyền thống ấy rồi sẽ mỏng dần.

Tôi không phủ nhận con có lý khi muốn được nghỉ ngơi. Tôi cũng không muốn ép con phải vui vẻ trong sự miễn cưỡng. Nhưng tôi mong con hiểu, việc đi chúc Tết không chỉ là vài câu chúc quen thuộc hay phong bao lì xì. Đó là cách để nhắc nhau rằng dù bận rộn đến đâu, chúng ta vẫn là người một nhà.

Cuối cùng, năm nay con vẫn đi cùng tôi, dù có chút miễn cưỡng. Tôi không biết vài năm nữa khi con trưởng thành hơn, con sẽ nghĩ thế nào? Chỉ mong một ngày nào đó, khi tôi không còn đủ sức đi từng nhà chúc Tết, chính con sẽ là người chủ động giữ gìn những cuộc gặp đầu năm ấy.

Đoàn Hữu Mạnh

Đọc bài viết gốc tại đây