Bố mẹ bạn gái chê tôi lông bông vì 34 tuổi chưa mua nhà
Tôi năm nay 34 tuổi, có công việc ổn định, thu nhập đủ sống ở Hà Nội và vẫn để dành được một khoản mỗi tháng. Nhưng trong mắt gia đình bạn gái, tôi vẫn bị xếp vào nhóm "lông bông". Lý do đơn giản vì tôi vẫn đang ở thuê chứ chưa mua nhà.
Lần đầu ra mắt nhà bạn gái, mọi chuyện khá vui vẻ cho đến khi câu chuyện chuyển sang chuyện nhà cửa. Bác trai hỏi tôi đang ở đâu, tôi trả lời thật là đang thuê căn hộ nhỏ gần chỗ làm. Bác gật gù, rồi hỏi thêm: "Thế có dự định mua nhà chưa?". Tôi nói rằng "hiện tại vẫn chọn ở thuê cho thoải mái và chưa tính tới chuyện mua nhà".
Không khí trên bàn ăn bắt đầu chùng xuống. "Ba mươi mấy tuổi rồi mà còn ở thuê thì cũng hơi bấp bênh nhỉ?", mẹ bạn gái tôi nói thêm vào. Tôi hiểu họ không có ý xấu. Với nhiều người, nhất là ở các thế hệ trước, "an cư lạc nghiệp" gần như là quy luật không thể khác. Đàn ông ngoài 30 tuổi, nếu chưa có nhà riêng thì dễ bị xem là chưa ổn định. Chính gia đình tôi cũng hay nói vậy mỗi lần tôi về quê thăm.
Nhưng thật lòng mà nói, tôi không nghĩ "an cư" nhất thiết phải gắn với việc sở hữu một căn nhà. Bạn bè xung quanh tôi có khá nhiều người vay ngân hàng mua nhà. Có người vay 60–70% giá trị căn hộ, mỗi tháng trả cả gốc lẫn lãi vài chục triệu. Lúc mới mua ai cũng hào hứng, nhưng sau vài năm thì câu chuyện thường xoay quanh chủ đề quen thuộc - áp lực trả nợ.
Chỉ cần công việc chững lại một chút, lãi suất nhích lên một chút, là cả gia đình bắt đầu căng thẳng. Có người gần như không dám nghỉ việc, không dám đổi nghề, cũng chẳng dám nghỉ ngơi dài ngày. Tôi nhìn những điều đó và tự hỏi: nếu mua nhà mà phải sống trong áp lực suốt 15-20 năm, liệu đó có thật sự là "an cư"?
>> Tôi tiếc 10 năm thanh xuân thuê nhà Sài Gòn dù thu nhập 45 triệu
Căn hộ tôi đang thuê mỗi tháng khoảng 12 triệu đồng. Với nhiều người, số tiền đó là "ném qua cửa sổ". Nhưng đổi lại tôi có một cuộc sống khá nhẹ đầu. Nếu muốn đổi khu vực sống, tôi có thể chuyển nhà. Nếu công việc thay đổi, tôi cũng không bị ràng buộc quá nhiều về nơi ở. Quan trọng hơn, tôi vẫn có thể dành ra một khoản tiền để đầu tư và tích lũy.
Thay vì dồn hết tiền vào bất động sản, tôi chia tiền cho nhiều thứ khác: một phần vào cổ phiếu, một phần mua vàng, một phần dành cho việc học thêm kỹ năng mới. Tôi cũng chi cho sức khỏe, tập thể thao, đi khám định kỳ... Những khoản đó không hào nhoáng như một căn nhà đứng tên mình, nhưng chúng giúp tôi thấy cuộc sống cân bằng hơn.
Thực tế, tôi cũng gặp nhiều người hối tiếc vì không mua nhà sớm. Nhưng tôi cũng gặp không ít người hối tiếc vì đã mua nhà quá sớm, gánh nợ quá nhiều. Càng quan sát nhiều, tôi càng nghĩ rằng chuyện nhà cửa không có công thức đúng - sai tuyệt đối. Nó phụ thuộc vào hoàn cảnh, khả năng tài chính, mức chấp nhận rủi ro và cả cách mỗi người muốn sống cuộc đời của mình.
Có người thấy yên tâm khi sở hữu một căn nhà, dù phải trả góp hàng chục năm. Nhưng có người khác, như tôi, lại thấy thoải mái hơn khi giữ sự linh hoạt cho cuộc sống. Có thể một ngày nào đó tôi vẫn sẽ mua nhà, khi cảm thấy thật sự phù hợp. Nhưng ở thời điểm này, tôi không nghĩ việc ở thuê khiến mình trở thành người "lông bông".
Với tôi, "an cư" đôi khi chỉ đơn giản là được sống mà không phải gồng mình quá mức vì một quyết định tài chính kéo dài hai chục năm.
Đọc bài viết gốc tại đây