Bố nổi giận vì tôi nhận 2 tỷ thừa kế nhưng không chịu mua nhà Sài Gòn
Tôi 32 tuổi, làm nhân viên văn phòng ở Sài Gòn. Cách đây vài tháng, bố gọi tôi về quê, nghiêm túc nói chuyện chia tài sản sớm. Ông cho tôi 2 tỷ đồng, coi như phần thừa kế trước để "an cư lạc nghiệp". Tôi biết đó là số tiền bố mẹ dành dụm cả đời, nên rất trân trọng.
Nhưng khi tôi nói chưa vội mua nhà, bố nổi giận. Theo bố, đàn ông ngoài 30 tuổi phải có căn nhà đứng tên mình mới là ổn định. Bố đã "mở đường" sẵn, tôi chỉ cần vay thêm khoảng 2 tỷ nữa là có thể mua một căn hộ ở khu trung tâm, thuận tiện đi lại, làm việc. "Cơ hội tốt như vậy mà không nắm lấy thì sau này giá nhà còn cao nữa, biết bao giờ mới mua được", bố nói.
Tôi hiểu ý bố. Giá nhà ở Sài Gòn giờ khó tìm căn nào dưới 4 tỷ nếu muốn ở khu trung tâm. Nhưng để sở hữu, tôi sẽ phải vay thêm 50% giá trị căn nhà. Nghĩa là mỗi tháng gánh một khoản trả nợ rất lớn trong 15-20 năm tới. Thế nên, tôi từ chối vì không muốn biến mình thành con nợ.
Với tôi, vay 20-30% giá trị căn nhà thì còn chấp nhận được. Chứ vay trên 50% là đặt mình vào thế quá rủi ro. Cuộc sống không chỉ có những con số đẹp trên giấy. Việc làm giờ bất ổn khi kinh tế khó khăn. Chưa kể những chuyện không ai lường trước: thị trường biến động, thậm chí bệnh tật. Chỉ cần một biến cố, khoản vay 2 tỷ sẽ biến thành áp lực khổng lồ. Khi đó, căn nhà không còn là tài sản, mà là sợi dây trói tôi.
>> Con trai trách tôi gửi tiết kiệm 2 tỷ thay vì chia thừa kế sớm
Bố bảo tôi "không biết lo xa". Nhưng tôi không bao giờ muốn ngược đãi bản thân chỉ để sở hữu một căn nhà. Ở thuê, tôi vẫn có chỗ ngủ, chỗ sinh hoạt tử tế. Tôi chọn căn hộ phù hợp thu nhập, linh hoạt chuyển đổi khi cần. Sự tự do đó với tôi rất quan trọng.
Tôi thích đầu tư, thích thử nghiệm, thích chấp nhận rủi ro có tính toán. Nếu dồn toàn bộ nguồn lực và tinh thần vào một khoản nợ dài hạn, tôi sẽ buộc phải an toàn, không dám mạo hiểm mở rộng, không dám đầu tư cơ hội mới vì "còn tiền trả ngân hàng". Như vậy, tôi đánh đổi tiềm năng của mình để lấy một cảm giác sở hữu.
Tôi từng nói với bố, nếu sự nghiệp thuận lợi, tôi có thể mua một, thậm chí vài căn nhà mà không cần vay quá nhiều. Còn nếu thất bại, ít nhất tôi vẫn không bị đè nặng bởi món nợ khổng lồ. Tôi hiểu với thế hệ của bố, mua nhà là ưu tiên hàng đầu, là đích đến của đời người. Nhưng với tôi, đó chỉ là một cột mốc trong nhiều cột mốc. Ưu tiên mua nhà phù hợp với những người muốn ổn định, không thích mạo hiểm. Tôi tôn trọng lựa chọn đó. Nhưng tôi chọn con đường khác: ưu tiên sự nghiệp trước, tài sản nhà đất sẽ đến sau.
Bố vẫn chưa hoàn toàn đồng ý với tôi. Ông lo tôi "ở thuê cả đời", sợ tiền thừa kế rồi cũng hết. Còn tôi tin, quan trọng không phải ở thuê hay mua nhà, mà là mình sống thế nào, làm chủ được cuộc đời ra sao? Với tôi, một căn nhà không đáng để đánh đổi sự bình thản và quyền được thử sức của tuổi trẻ.
Đọc bài viết gốc tại đây