Chủ nhà vác chổi đuổi tài xế đỗ xe phía trước cửa nhà
Chiều qua, tôi lái xe vào một con đường nhỏ chạy dọc bờ sông để ghé thăm bạn. Con đường khá hẹp nhưng thoáng, đặc biệt là chỉ có nhà ở một bên. Phía bên kia là mép kè sát sông, không có nhà cửa hay công trình nào. Vì không thấy biển cấm dừng đỗ, tôi cho xe tấp gọn về phía mép đường sát bờ sông để không ảnh hưởng đến lối đi.
Nhưng vừa bước ra khỏi xe, tôi bất ngờ thấy một người đàn ông từ căn nhà phía đối diện chạy ra, trên tay lắm lăm cây chổi. Ông lớn tiếng yêu cầu tôi phải lái xe đi ngay. Theo lời người chủ nhà, chiếc xe của tôi đang đỗ chắn cửa nhà ông.
Tôi nhìn lại vị trí mình vừa đỗ: xe nằm sát mép đường phía bờ sông, còn cửa nhà ông ở phía bên kia. Khoảng cách giữa xe và cửa nhà vẫn là cả một lòng đường ở giữa rộng tới 3 mét. Tôi cố giải thích rằng mình không hề chắn lối ra vào nhà họ và khu vực đó cũng không có biển cấm dừng đỗ, nhưng người đàn ông không muốn nghe, không cho phép tôi để xe ở đó. Ông tiếp tục xua tay, cầm chổi chỉ vào xe, giục tôi rời đi ngay lập tức với những lời lẽ ngày càng khó nghe.
Trước phản ứng khá căng thẳng đó, tôi đành lái xe đi chỗ khác cho xong chuyện. Tuy nhiên, trên đường đi tôi vẫn cảm thấy khó chịu. Tôi hiểu rằng không ai thích trước cửa nhà mình có xe đỗ. Nhưng đường giao thông là không gian công cộng. Nếu không có biển cấm hay quy định cụ thể, việc dừng đỗ đúng cách là quyền chung của mọi người.
>> 'Khổ nhục kế' trị hàng xóm để xe máy lấn chiếm ngõ chung
Nhớ lại vụ việc kia, tôi còn thấy dọc mép kè bờ sông phía trước căn nhà đó có khá nhiều thùng xốp được đặt sát nhau để trồng rau. Tôi đoán đó cũng là của chính gia đình vừa xua đuổi mình. Phần đất ven kè vốn là không gian công cộng, nhưng đã bị biến thành một "vườn rau mini" của nhà họ. Hình ảnh đó khiến tôi càng thấy mâu thuẫn: chiếc xe của tôi chỉ dừng tạm vài phút ở mép đường thì bị coi là "chiếm chỗ", trong khi những thùng xốp trồng rau đặt lâu dài trên đất công lại được xem như điều hiển nhiên.
Điều khiến tôi suy nghĩ nhiều hơn là phản ứng của người chủ nhà. Nó gợi lên một thực tế khá phổ biến: nhiều người có nhà mặt đường thường mặc nhiên coi khoảng không gian trước cửa nhà là "phần đất của mình". Từ đó xuất hiện đủ kiểu "giữ chỗ": đặt chậu cây, để ghế, căng dây, dựng vật cản. Trong khi thực tế, ranh giới pháp lý của một căn nhà chỉ nằm trong phạm vi sổ đỏ - thường là đến mép cửa hoặc tường rào. Phần lòng đường phía trước thuộc về hạ tầng giao thông chung.
Có lẽ điều chúng ta cần thay đổi không chỉ là quy định hay biển báo, mà còn là cách nhìn về ranh giới giữa tài sản cá nhân và không gian chung. Bởi một con đường chỉ thực sự thông thoáng khi mọi người cùng tôn trọng quyền sử dụng của nhau, thay vì ai cũng cố biến một phần đường trước nhà mình thành sân riêng.
Đọc bài viết gốc tại đây