U40 lương 40 triệu ung dung thuê nhà
Tôi năm nay 38 tuổi, đang làm nhân viên văn phòng, lương tháng gần 40 triệu. Nhìn lại hơn chục năm đi làm và xoay xở đủ nghề để tăng thu nhập, điều tôi thấy mình làm đúng nhất là không cố mua nhà bằng mọi giá, đặc biệt là không vay nợ dài hạn chỉ để có cảm giác "an cư".
Tôi làm công ăn lương. Và chính vì thế, tôi luôn tự hỏi mình một câu: nếu kiến thức và kinh nghiệm của tôi chỉ còn phù hợp trong 5 năm tới thì sao? Thị trường lao động thay đổi quá nhanh. Công nghệ mới, mô hình mới, lớp trẻ ra trường nhanh nhạy và cập nhật hơn. Với mức lương hiện tại, tôi không ảo tưởng mình là người không thể thay thế.
Nếu tôi vay 2-3 tỷ đồng mua nhà, trả góp 20 năm, mỗi tháng phải trả 20-30 triệu cả gốc lẫn lãi, thì điều gì sẽ xảy ra nếu tôi thất nghiệp ở tuổi 45? Tôi sẽ lấy gì trả nợ trong 15 năm còn lại? Nghĩ đến viễn cảnh đó, tôi thấy rủi ro quá lớn khi thu nhập chủ yếu vẫn đến từ một công việc.
Tôi cũng tự hỏi: nếu đang gánh nợ, liệu mình có dám nhảy việc để tìm cơ hội thu nhập cao hơn không? Câu trả lời là không vì chẳng có gì chắc chắn rằng tôi sẽ trụ được lâu với công việc mới. Tôi sợ một quyết định sai sẽ kéo cả gia đình vào áp lực tài chính. Chính khoản nợ dài hạn có thể trói mình lại trong vùng an toàn, dù biết ở nơi khác có thể tốt hơn.
Vì thế, tôi chọn cách khác. Nếu tiền chưa đủ mua nhà ở vị trí mong muốn, tôi mua ở khu vực xa hơn, giá phù hợp với khả năng tài chính sẵn có, rồi cho thuê. Tiền thu về cộng thêm một khoản bù nhỏ, tôi đi thuê nhà gần nơi làm việc cho tiện sinh hoạt.
>> Gánh nợ 30 năm mua nhà Sài Gòn 'ảo giá'
Khoản tiền lẽ ra để trả ngân hàng mỗi tháng, tôi đem đầu tư vào kiến thức cho chính mình. Tôi học thêm kỹ năng, cập nhật kiến thức, tìm cách tạo thêm nguồn thu. Tôi đầu tư cho con học hành tốt hơn. Tôi cũng dành tiền cho gia đình những trải nghiệm thay vì dồn toàn bộ vào một căn nhà vượt quá khả năng.
Tính đến hiện tại, sau hơn 15 năm làm việc, tôi chưa từng vay ngân hàng một đồng để mua nhà. Ngược lại, nhiều năm liền, tiền gửi ngân hàng còn mang về cho tôi vài chục đến hơn trăm triệu đồng tiền lãi mỗi năm.
Tôi không nói cách mình là đúng cho tất cả. Có người dùng đòn bẩy tài chính rất thành công. Nhưng với người làm công ăn lương như tôi, sự linh hoạt và an toàn quan trọng hơn việc sở hữu một căn nhà bằng mọi giá. Tôi thấy mình vẫn còn nhiều cơ hội phía trước, có thể thay đổi công việc nếu cần, hay dừng lại một thời gian nếu muốn, mà không hoảng loạn vì khoản nợ còn treo lơ lửng. Đi chậm một chút, nhưng ngủ ngon mỗi tối, đó là lựa chọn tôi thấy phù hợp nhất với mình.
Đọc bài viết gốc tại đây