'Nhiều ca sĩ, diễn viên hài chỉ biết trợn mắt, cau mày trên phim Việt'
Tôi rất đồng tình với quan điểm của tác giả bài viết "Phim Việt vô hồn vì để ca sĩ, diễn viên hài lấn sân". Những lần gần đây ra rạp xem phim Việt, tôi có cùng một cảm giác đau đầu, mệt mỏi vì các nhân vật nói quá nhiều. Những đoạn độc thoại dài, những cuộc hội thoại, thậm chí là cãi cọ qua lại, mà những câu triết lý luôn được nhấn mạnh, lặp đi lặp lại, đôi khi khiến tôi có cảm giác mình đang xem một buổi thuyết trình hơn là một bộ phim. Bởi ngoài đời làm gì có ai nói chuyện với nhau kiểu đấy.
Một điều dễ thấy ở những bộ phim thoại nhiều là hầu hết diễn viên đều không xuất thân từ trường lớp đào tạo diễn xuất chuyên nghiệp. Họ có thể là ca sĩ, người mẫu, diễn viên hài, thậm chí là TikToker hay YouTuber lấn sân sang điện ảnh. Tất nhiên, không phải ai cũng dở. Một vài người vẫn tạo được thiện cảm với khán giả. Nhưng nhìn tổng thể, sự khác biệt về nền tảng đào tạo chuyên môn là điều dễ nhận ra.
Diễn xuất, suy cho cùng, không chỉ là đọc lời thoại. Nó là cách một nhân vật sống trên màn ảnh: ánh mắt, nhịp thở, khoảng lặng, cách bước đi hay ngập ngừng trước khi nói. Những thứ đó thường chỉ có được khi người diễn viên được đào tạo bài bản và có thời gian tích lũy nghề. Trong khi với những người không chuyên, biểu cảm hạn chế chỉ có thể dừng lại ở mức trợn mắt, cau mày.
Khi thiếu những kỹ năng ấy, lời thoại dễ trở thành "cây gậy chống". Nhân vật phải nói ra cảm xúc của mình thay vì thể hiện nó. Thay vì để khán giả tự cảm nhận, bộ phim chọn cách giải thích hộ. Vì thế mới có những cảnh nhân vật nói một tràng triết lý về cuộc đời, tình bạn, gia đình... Những câu nói nghe có vẻ sâu sắc nhưng lại làm mạch phim trở nên gượng gạo.
Tôi từng xem một bộ phim nước ngoài mà nhân vật chính gần như không có nhiều lời thoại. Nhưng chỉ một ánh mắt nhìn sang người đối diện, khán giả đã hiểu anh ta đang giận dữ, tổn thương hay tuyệt vọng. Điện ảnh vốn là nghệ thuật của hình ảnh, nhưng đôi khi phim Việt lại biến nó thành sân chơi của lời thoại.
>> Nỗi buồn phim Việt doanh thu trăm tỷ nhưng hiệu sách vắng hoe
Một trong những lần hiếm hoi khi ra rạp xem phim Việt gần đây khiến tôi tâm đắc là diễn xuất của diễn viên Thái Hòa trong phim Tử chiến trên không. Có những khoảnh khắc anh gần như không cần nói gì nhiều. Chỉ một ánh nhìn, một biểu cảm thoáng qua cũng đủ khiến khán giả hiểu nhân vật đang nghĩ gì. Những cảnh như vậy thường đọng lại lâu hơn trong trí nhớ người xem.
Điều đó làm tôi tin rằng khán giả Việt thực ra không cần quá nhiều triết lý trên màn ảnh. Thứ họ cần là cảm xúc chân thật. Mà cảm xúc thì không phải lúc nào cũng được truyền tải bằng lời.
Tôi hiểu rằng điện ảnh cũng là thị trường. Nhà sản xuất cần những gương mặt có sẵn lượng người hâm mộ để bán vé. Việc ca sĩ, người mẫu hay người nổi tiếng trên mạng xã hội lấn sân sang phim ảnh vì thế cũng không có gì lạ. Nhưng nếu sự lựa chọn đó khiến diễn xuất bị giản lược thành việc nói thật nhiều, thì cái mất có lẽ lại lớn hơn cái được. Một bộ phim có thể thu hút khán giả trong tuần đầu nhờ tên tuổi, nhưng để được nhớ lâu, điều quyết định vẫn là chất lượng diễn xuất và câu chuyện được kể dưới góc nhìn điện ảnh.
Suy cho cùng, điều làm nên sức sống của điện ảnh không phải là những câu thoại "để đời", mà là những nhân vật khiến khán giả tin rằng họ đang thật sự tồn tại. Muốn phim Việt nâng tầm chất lượng, có lẽ điều cần nhất là đầu tư nghiêm túc cho nghề diễn: đào tạo bài bản, tôn trọng chuyên môn và trao cơ hội nhiều hơn cho những diễn viên thực lực, thật sự sống được với vai diễn. Khi đó, chỉ một ánh mắt trên màn ảnh cũng đủ nói thay hàng chục câu thoại lê thê, dài dòng.
Đọc bài viết gốc tại đây