Tôi thất bại vì lương 50 triệu nhưng không dám vay nợ mua nhà
Tết năm nay, tôi lại xách giỏ quà đi chúc Tết họ hàng như mọi năm. Vẫn những câu hỏi quen thuộc: "Lương tháng bao nhiêu rồi?", "bao giờ mua nhà?", "khi nào cưới?", "ở thuê hoài vậy sao được?". Tôi đã quen với những câu hỏi ấy, nhưng năm nay, cảm giác vẫn chạnh lòng.
Tôi 35 tuổi, làm việc trong lĩnh vực công nghệ tại TP HCM, thu nhập khoảng 50 triệu đồng mỗi tháng. Tôi thuê một căn hộ chung cư cao cấp ở quận trung tâm, sống một mình, đi làm bằng xe máy, cuối tuần cà phê với bạn bè. Tôi có khoản tiết kiệm đủ để yên tâm nếu nghỉ việc vài năm. Tôi không nợ ai, không vay ngân hàng, không áp lực trả góp hàng tháng.
Tôi từng nghĩ như vậy là ổn. Thế nhưng, trong bữa cơm đầu năm, tôi lại trở thành "tấm gương chưa đâu vào đâu". Một người cô lớn tuổi hỏi tôi: "Lương cao vậy mà chưa mua được căn nhà à?". Tôi cười, nói mình "chưa muốn vay nợ dài hạn lúc này". Nhưng cô lắc đầu: "Không có nhà là chưa ổn định đâu con".
Ngồi bên kia bàn là cậu em họ kém tôi hai tuổi. Em làm nhân viên kinh doanh, thu nhập dao động, trung bình thấp hơn tôi. Năm ngoái, em vay ngân hàng hơn 1 tỷ để mua căn hộ ở Bình Dương, trả góp 20 năm. Em cũng mới mua ôtô, mỗi tháng gánh thêm một khoản vay nữa. Cũng vì thế mà tài khoản tiết kiệm của em gần như bằng 0 vì dồn hết cho trả nợ và chi phí phát sinh.
>> U40 lương 40 triệu ung dung thuê nhà
Nhưng điều buồn cười là cả nhà nhìn em với ánh mắt đầy tự hào: "Thằng đó giờ giỏi lắm, có nhà, có xe rồi, ổn định hơn anh nó nhiều". Tôi ngồi đó, nghe mà thấy mình như đứa thất bại. Không ai hỏi tôi có thấy thoải mái với cuộc sống hiện tại không? Không ai quan tâm tôi chọn ở thuê vì muốn linh hoạt công việc, có thể chuyển chỗ ở gần nơi làm nếu cần. Cũng chẳng ai nghĩ rằng việc không mang nợ giúp tôi ngủ ngon hơn mỗi tối.
Trong mắt nhiều người, thành công được đo bằng những thứ nhìn thấy được: sổ hồng, sổ đỏ, chìa khóa xe hơi... Còn sự chủ động tài chính hay khả năng nói "không" với những khoản vay lớn lại không được tính tới.
Tôi không cho rằng vay mua nhà, mua xe như người em họ là lựa chọn sai lầm. Ở tuổi đó, muốn có nhà, có xe là nhu cầu chính đáng. Có thể em chịu được áp lực trả nợ và cảm thấy tự hào với lựa chọn của mình. Nhưng tôi cũng không nghĩ mình thất bại chỉ vì chưa sở hữu bất động sản, xe cộ.
Phải chăng tôi quá an toàn? Có phải tôi đang sợ rủi ro nên không dám "lớn"? Nhưng tôi cũng có những người bạn đang căng mình trả lãi, những tháng doanh số chậm lại là mất ngủ. Tôi biết, mỗi người có một ngưỡng chịu áp lực khác nhau. Và tôi chọn sự an toàn, tự do tài chính trước. Tôi muốn khi công việc không còn phù hợp, mình có thể nghỉ mà không sợ ngân hàng gọi điện. Tôi muốn dành tiền để đầu tư thêm kiến thức, trải nghiệm, thay vì dồn hết vào một khoản trả góp kéo dài 20 năm.
Đọc bài viết gốc tại đây