U40 ở thuê hụt hơi so với người bạn 15 năm vay nợ mua nhà
Có một thời gian dài, vợ chồng tôi tin rằng quyết định đúng đắn nhất sau khi cưới là đi thuê nhà. Hồi đó, căn hộ chúng tôi thuê có giá 7 triệu đồng mỗi tháng. Nhà mới, nội thất đầy đủ, cần gì chủ nhà cũng sẵn sàng bổ sung. Điều hòa hỏng, bình nóng lạnh trục trặc hay vòi nước rò rỉ, chỉ cần nhắn một tin là chủ cho thợ tới sửa ngay. Sau vài lần chuyển nhà, giờ chúng tôi đang thuê một căn với giá hơn 10 triệu.
Trong khi đó, bạn bè tôi nhiều người vay mua nhà từ rất sớm, mỗi tháng "còng lưng" trả nợ ngân hàng. Nhìn họ tính toán từng khoản, còn vợ chồng tôi thì năm nào cũng đi du lịch, lâu lâu đổi nhà mới, tôi lại càng tin lựa chọn của mình là hợp lý. "Tiền đó thà để tận hưởng cuộc sống", tôi từng xem đó như kim chỉ nam sống của mình.
Nhưng 15 năm trôi qua nhanh đến mức tôi không để ý. Cho đến một ngày, tôi nhận được lời mời dự tân gia của một người bạn thân. Bạn mua mảnh đất này từ hơn chục năm trước, khi giá bất động sản còn "dễ thở" hơn bây giờ rất nhiều, giờ trả dứt nợ mới chính thức xây nhà để ở. Lúc ấy, tôi nhớ bạn từng than thở vì khoản vay ngân hàng mỗi tháng. Còn tôi thì vừa chuyển sang một căn hộ thuê khác, rộng hơn một chút.
Trên đường về, tôi thử nhẩm tính. 15 năm qua, trung bình mỗi tháng 8-10 triệu tiền thuê nhà, tổng số tiền chúng tôi đã trả không hề nhỏ. Thậm chí nếu cộng lại, con số ấy gần bằng giá trị mảnh đất mà bạn tôi đang ở. Chỉ là giờ bạn có nhà của riêng mình, còn tôi vẫn đang đi ở thuê.
>> Bố mẹ bạn gái chê tôi lông bông vì 34 tuổi chưa mua nhà
Điều khiến tôi suy nghĩ nhiều hơn là chuyện tuổi tác. Vợ chồng tôi đều đang bước vào ngưỡng U40. Ở độ tuổi này, cơ hội nghề nghiệp không còn rộng mở như trước. Nguy cơ bị thay thế hoặc đào thải trong công việc cũng rõ ràng hơn. Nếu một ngày thu nhập không còn ổn định, chúng tôi vẫn phải tiếp tục trả tiền thuê nhà mỗi tháng. Còn chuyện mua nhà thì lại càng xa vời, vì giá bất động sản bây giờ đã khác rất nhiều so với 10-15 năm trước.
Nhìn lại, đúng là lựa chọn thuê nhà đã cho chúng tôi sống thoải mái những năm đầu hôn nhân, có nhiều trải nghiệm, nhiều chuyến đi và một cuộc sống khá nhẹ nhàng. Nhưng có lẽ điều chúng tôi thiếu là một kế hoạch dài hạn. Trong khi mải tận hưởng sự linh hoạt của cuộc sống thuê nhà, chúng tôi gần như không chuẩn bị cho một điểm dừng ổn định sau này.
Bây giờ mỗi khi đi ngang qua những khu nhà mới mọc lên, tôi vẫn tự trách bản thân: giá như 15 năm trước mình nghĩ xa hơn một chút, liệu mọi thứ có khác không?
Đọc bài viết gốc tại đây